⬅ Trước Tiếp ➡
“Dịch Tổng, đây là đậu ngũ hương mà tôi nhờ người từ Thành Hoàng Thượng Hải mang về, nếu không chê thì xin nhận cho.” Đi ra khỏi nhà hàng, Tần Tô xách chiếc túi đặt trong xe ra, uống một chút rượu, sắc mặt hơi ửng đỏ.
Dịch Giang Nam hiện rõ vẻ sững sờ, sau đó cười, ánh mắt nhìn về phía cô, nói: “Cảm ơn, Tần Tổng thật có lòng.”
Có một đôi mắt đen, không nghiêng không thẳng, ánh mắt từ xa nhìn về phía đó
Không giữ được bình tĩnh
Đối phương chính là đối tượng hợp tác mà cô phải lôi kéo, đương nhiên là dùng hết khả năng lấy lòng của đối phương, tranh thủ trong thời gian ngắn đạt được, đây là người làm kinh doanh nhất thiết phải biết, cho nên Tần Tô chỉ trả lời bằng một nụ cười.
“Cẩn thận.”
Chân không biết sao lại bị trượt, chỉ nghe thấy tiếng hét bên tai của Dịch Giang Nam, khi phản ứng lại, người đã ở trong lòng anh.
Tần Tô có chút ngại ngùng, cúi đầu nhìn đôi giày cao gót dưới chân, cảm kích khẽ cười: “Cảm ơn!”
Dịch Giang Nam dìu cô đứng vững rồi định buông tay, chỉ là người ở trong lòng dường như đang nhìn về một phương hướng, thần sắc có chút hoảng loạn.
“Sao thế?” Anh không hiểu hỏi.
“Không, không có gì.” Tần Tô vội vàng giữ khoảng cách với anh, khẽ lắc đầu.
Trên con đường đối diện, vừa bước ra từ hội quán tư nhân ra, người đàn ông ngồi vào chỗ ngồi phía sau của chiếc xe, cơ thể cứng đờ, sắc mặt khó coi.
Phòng làm việc.
Rất yên tĩnh, chỉ có tiếng chiếc quạt phun sương phát ra tiếng “phụt phụt”.
Khi có tiếng gõ cửa, Tư Đồ Thận ngẩng đầu, “Vào đi!”
Người đàn ông trợ lý từ bên ngoài bước vào, kính cẩn chào một tiếng “ Thận Tổng”, đứng ở trước bàn làm việc.
“Điều tra rõ ràng rồi à?” Anh ngước mắt, giọng nói không được coi là tốt lắm.
“Vâng!” Trợ lý lập tức gật đầu, tiếp tục báo cáo, “Là tổng tài Dịch Giang Nam của trung tâm mua sắm soho, gần đây bọn họ muốn xây dựng chi nhánh ở Cáp Tây, Tần Tổng muốn có được dự án hợp tác này, mấy ngày này đều tập trung vào Dịch Thị.”
“Dự án hợp tác…” Tư Đồ Thận sau khi nghe xong, trong miệng nghiến răng lặp lại mấy chữ.
Buổi trưa từ trong hội quán tư nhân đi ra, liếc mắt nhìn thấy hai người ở quán ăn Thượng Hải bên đối diện, nói chính xác là hai người ôm nhau.
Người phụ nữ cười tươi như hoa, cúi đầu ngại ngùng, khuôn mặt còn ửng đỏ đáng ngờ, khiến anh nhức nhối trong tim.
Trợ lý cũng đều ở đó, hơn nữa lúc đó còn rất không biết ý nói một tiếng, trên đường quay về, sắc mặt người đàn ông phía sau khiến anh ta không dám nhìn thẳng.
“Thận tổng, có cần tôi mang những sách lược có liên quan đến dự án hợp tác này cho anh xem không?”
Tư Đồ Thận không lên tiếng, sắc mặt cũng nhìn không ra vui hay giận nữa.
“Nghe người ở bộ phận kế hoạch nói, Tần Tổng rất coi trọng dự án này, nói là sau này có thể có rất nhiều lợi nhuận khả quan, hơn nữa Dịch Thị là miếng thịt béo, cũng có thể thông qua dự án lần này mà có được quan hệ hợp tác lâu dài.” Trợ lý lại nói tiếp, nhìn biểu cảm trên mặt anh không chút thay đổi, không tránh được thăm dò: “Thực ra…hôm nay chúng ta nhìn thấy cũng không có gì, Tần Tổng cũng chỉ là mời anh ta ăn một bữa cơm…”
Toàn công ty đều biết họ là vợ chồng, lại là tầng lớp lãnh đạo, cho nên, trợ lý cũng là muốn gỡ rối mà thôi.
Tư Đồ Thận nheo mày, lấy ra một điếu thuốc châm hút, hút được hơn nửa điếu, giữa lông mày cũng dần giãn ra, nhưng lại có chút gì đó thắc mắc.
Đúng thế. Chẳng qua chỉ là ăn một bữa cơm, anh đã không giữ được bình tĩnh như thế sao?
120
Tư Đồ Thận nheo mày, lấy ra một điếu thuốc châm hút, hút được hơn nửa điếu, giữa lông mày cũng dần giãn ra, nhưng lại có chút gì đó thắc mắc.
Đúng thế. Chẳng qua chỉ là ăn một bữa cơm, anh dễ dàng mất bình tĩnh như thế sao?
Càng huống hồ, người đó là Tần Tô, Tần Tô mà anh luôn từ chối, không muốn nhìn thêm chút nào.
“Thận tổng?” Trợ lý nhìn anh nheo mắt không lên tiếng, không hiểu được tâm tư của anh, cho nên gọi.
“Không sao, cậu ra ngoài đi. Buổi tối còn phải ngồi máy bay đi, cậu đem những tài liệu cần thiết chuẩn bị cho kỹ.” Tư Đồ Thận giơ tay biểu thị, thần sắc trong mắt lại như thường.
“Vâng!” Trợ lý gật đầu, sau đó liền rời đi.
Hút hết một điếu thuốc, Tư Đồ Thận nhắm mắt dựa vào sau ghế, dường như là mệt mỏi.
Quay lại thành phố H, đã là ba ngày sau.
Xuống máy bay quay về nội thành, đã là hơn nửa đêm, Lộ Thiệu Hằng còn gọi điện bảo anh đi tụ tập, nhưng anh chỉ muốn về ngủ một giấc.
Sau khi nhập mật mã, cánh cửa điện tử chống trộm mở ra, anh thay dép rồi đi vào nhà, lên lầu cởi áo khoác.
“Mình không đi đâu.” Anh cầm điện thoại, mệt mỏi nói.
“Này, cậu không phải đấy chứ! Mất hứng thế à, có còn là anh em không đấy! Hôm nay tâm trạng mình không tốt, mình không biết, cậu mau đến uống với mình....” Lộ Thiệu Hằng có chút men rượu, không còn ngang ngược như bình thường, liên tục lải nhải.
“Cậu tìm người khác đi.” Anh nói thẳng luôn.
“Mình ngày mai phải về đơn vị rồi, cậu không đến nói an ủi mình một chút sao!” Lộ Thiệu Hằng tiếp tục phát huy mồi chài.
“Thuận buồm xuôi gió.” Tư Đồ Thận nhếch môi, ném ra một câu.
“Hừ! Tư Đồ, cậu nói thật đi, cậu mệt có phải vì thể lực bị hao mòn quá nhiều không? Cậu ghét con vợ nhà cậu như thế, nhưng lại thích làm chuyện đó với cô ta, chơi gì mà mâu thuẫn như thế! Nếu không, hừm, có phải cô ta có bùa chú gì, khiến cậu không thoát ra được không?” Lộ Thiệu Hằng xù lông, khua môi múa mép.
“Cút.” Tư Đồ Thận tắt điện thoại.
Đến bậc thang cuối cùng, đi qua phòng ngủ chính, bên trong còn có ánh đèn yếu ớt. Anh liếc nhìn, không dừng lại mà tiếp tục đi sang phòng ngủ bên cạnh.
Chỉ là lờ mờ nghe thấy bên trong có tiếng gì đó rất nhỏ, gần như có chút đáng nghi.
Tư Đồ Thận bặm môi, bàn tay đặt lên tay nắm cửa của phòng ngủ, ánh mắt nhìn về phía phòng ngủ chính.
“Xoảng…”
Có âm thanh thứ gì đó bị rơi xuống đất, còn có cả tiếng kêu của người phụ nữ, bước chân anh không có cách nào không chế được mình, đã nhanh chân quay lại đường cũ.
Gõ cửa hồi lâu không có động tĩnh, anh đẩy cửa vào, bên trong ánh sáng rất tối, chiếc đèn trên bàn rơi trên đất, ở bên cạnh, người phụ nữ đang ôm bụng phải, đau đớn quằn quại ở đó.
“Tần Tô…?” Tư Đồ Thận nhanh chân bước đến, không hiểu gì, gọi.
⬅ Trước Tiếp ➡