Trong phòng bếp, tiếng ồn của máy hút bụi vang lên.
Sau khi nói chuyện bàn công việc xong, Tần Tô quay người lại, nhìn mẹ chồng cô rồi nhoẻn miệng cười, cúi đầu cầm dao cắt bó rau cần tây đang để trên bàn.
Nhưng vừa mới cắt được một lúc, điện thoại trong túi cô lại kêu lên, cô đặt dao xuống, tiếp tục nghe điện.
“Tô Tô, không thì để đấy mẹ cắt cho?” mẹ Tư Đồ Thận thấy cô nghe điện thoại xong, bước tới nhẹ nhàng hỏi.
“Mẹ, không cần đâu, con cắt cũng được mà. Thực ra thì không có việc gì, gần đây công trình tương đối nhiều, nên con có hơi bận một chút.” Tần Tô cười nói.
Nghe xong, Tư Đồ phu nhân khẽ gật đầu: “Ừ, con nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng có bận rộn cố sức quá.”
“Vâng, con sẽ chú ý.” Tần Tô trả lời, tay vẫn đều đặn lên xuống cắt từng câu rau, một lúc sau bó rau đã được cắt gọn gàng.
Trong phòng bếp rộng rãi, chỉ có mẹ chồng và con dâu, từ trước đến nay mỗi khi gia đình tụ họp, bà đều không cần tới sự trợ giúp của người khác, nhìn thì có thể thấy rất hòa hợp, nhưng vẫn có một cái gì đó không thoải mái.
Tư Đồ phu nhân trộn bát nhân thịt đang cầm trên tay, liên tục ngẩng đầu nhìn sang Tần Tô, lúc này cô đang đập trứng vào trong một chiếc đĩa thủy tinh, sau đó cho hành và tôm thịt vào, thêm đầy đủ gia vị và một chút dầu ăn, xong xuôi cô cho chiếc đĩa vào lò vi sóng, chỉ một lúc sau mùi thơm nức mũi đã bay ra từ trong lò vi sóng.
Con trai không vừa lòng với cuộc hôn nhân này, Tư Đồ phu nhân là người hiểu rõ nhất. Nhìn từ góc độ của bà mà nói, bà rất muốn con trai mình có thể tìm được một người phụ nữ trầm tính nghe lời, mọi việc đều phải nghe người chồng chỉ bảo, chỉ cần chăm sóc chồng con là đủ. Mà Tần Tô tuy nói là người đảm đang tháo vát việc gì cũng biết làm, nhưng cô là người có cá tính mạnh, lại rất biết tính toán những việc lớn, cho nên từ việc công cho đến việc tư, bà đều cảm thấy cô con dâu này không hợp một chút nào.
Nhưng quan hệ giữa hai bố con vốn dĩ không được tốt, mỗi khi ở cùng nhau không khí gia đình đều rất căng thẳng, đến cả việc đưa Tần Tô tới nhà thờ của dòng họ Tư Đồ cũng không có được sự công nhận và ủng hộ, cho nên đối với con dâu bà lại rất thương yêu.
Nghĩ tới con trai, Tư Đồ phu nhân liền hỏi cô, “Tô Tô, Thận tối nay không tới à?”
“Vâng…anh ấy có việc quan trọng, đợt này là vì có được khu đất Giang Bắc đó nên công việc cũng rất bận.” Tần Tô không ngẩng đầu, khẽ gật gật, cố gắng điều chỉnh ngữ khí sao cho tự nhiên nhất.
Lúc này, Tư Đồ phu nhân nhíu mày, miệng mấp máy như muốn nói thêm điều gì đó, nhưng cuối cùng lại vẫn lặng im.
Đêm xuống, toàn bộ những bóng đèn ở tầng một đều được bật lên, sáng rõ như ban ngày.
Theo tự nhiên bữa tối là ấm cúng và vui vẻ nhất, chiếc bàn ăn dài, bà cụ ngồi tại vị trí chính diện, Tư Đồ phu nhân ngồi kế bên, Tần Tô và con trai ngồi phía đối diện.
Từng đĩa đồ ăn được bê lên, mỗi một đĩa được bê lên, cậu bé đang ngồi trên ghế đều suýt xoa: “Ôi, thơm quá” làm cho Tư Đồ phu nhân đang bận rộn nhưng vẫn tươi cười vui mừng.
Có trẻ nhỏ, không khí càng trở lên quây quần hơn, khi vừa so đũa chia cho từng người xong, bỗng mắt cậu bé sáng lên, không biết là đã nhìn thấy gì, liền từ trên ghế nhảy xuống, chạy ra ngoài cổng.
“Có cái gì thế!” Bà cụ nhíu mày, nhưng trên miệng vẫn cười ha ha.
“Châu Châu…” Tần Tô cũng không hiểu chuyện gì, liền đứng dậy chạy theo cậu bé.
Mới chạy qua sảnh nhà chính, đã nhìn thấy hình ảnh hai người một lớn một bé mờ mờ ảo ảo trong bóng tối, cô liền đứng sững lại.
Thời gian hạnh phúc
Cậu bé nhún nhảy vài cái ở phía trước, bàn tay nhỏ bé túm lấy vạt áo của người đi phía sau, trên mặt lộ ra một vẻ vui mừng khôn siết. Còn người đàn ông phía sau thì dáng vẻ lạnh lùng, bị cậu bé kéo đi theo, nhìn như đang rất miễn cưỡng, nhưng cũng không trách mắng một câu nào.
“Sao anh tới đây? Em đã giúp anh nói với bà nội rồi.” Tần Tô tiến lên một bước, thẳng thắn nói.
Tư Đồ Thận mấp máy miệng, một lúc sau mới mở miệng, chưa nói được lời nào, đã bị giọng nói lanh lảnh của cậu bé ngăn cản.
“Cụ ơi, ông bà nội ơi, bố cháu cũng về ăn cơm rồi này!”
Nghe thấy thế, mấy người còn ngồi trong bàn ăn liền đứng dậy mắt hướng phía ra ngoài cổng, ức hầu của Tư Đồ Thận chuyển động, rồi đi thẳng vào trước bàn ăn, lặng lẽ cầm lấy bát đũa mẹ anh đưa cho.
Bà cụ ngồi phía chính diện khẽ ho lên một tiếng “khụ” rồi từ từ nói: “Ta có đang bị hoa mắt không đây, anh cũng biết đường mò về nhà cơ à? Còn nhớ nay là ngày gì không, còn nhớ nơi này là nơi nào không? Ta sắp không còn nhớ anh là ai nữa rồi!”
Với lời trách mắng của bà, nét mặt của Tư Đồ Thận càng trở lên lạnh lùng hơn, bà cụ uy nghiêm, người khác cũng không ai dám lên tiếng, không khí bữa ăn càng thêm căng thẳng.
“Cụ ơi, đây là bố cháu ạ, bộ cháu tên là Tư Đồ Thận!”
Giọng nói ngây thơ của cậu bé cất lên, Tiểu Châu Châu nghiêng nghiêng đầu, tỏ ra rất nghiêm túc nói với bà cụ.
Vừa nói xong, cả nhà cũng nhau bật cười, bà cụ cũng không còn giữ được nét nghiệm nghị trên mặt nữa: “Anh cũng lắm chuyện quá đấy!”
Ánh trăng ngoài cửa sáng rọi, dưới ánh sáng của những bóng đèn, không khí dần trở lên ấm cúng hơn, đến một người chẳng thích cười như Tư Đồ Thận cũng phải mỉm cười với câu nói của cậu bé.
Trong không khí như thế này, Tư Đồ Thận có vẻ như cảm thấy thoải mái hơn, anh ngoảnh đầu sang nhìn, đôi mắt vừa trắng vừa đen của con trai vẫn luôn chăm chú nhìn vào anh. Hay nói đúng hơn, là nhìn chằm chằm vào vật của anh đang cầm trong tay.
“Cái này, tặng con.” Anh đưa chiếc hộp giấy ra, thái độ không được tình cảm cho lắm.
Cậu bé đưa hai tay ra, từ từ nhận lấy món quà một cách cẩn thận, dường như vẫn còn chưa tin vào món quà, cậu liền nhanh nhảu hỏi: “Bố, đây là quà sinh nhật bố tặng con đúng không? Đúng không? Đúng không bố?”
“Ừ.” Tư Đồ Thận gật đầu, nét mặt vẫn có gì đó không được tự nhiên.
Tần Tô đã biết từ lâu, nên cô không có gì lấy làm lạ cả, chỉ lặng lẽ giúp cậu bé mở hộp quà lấy ra khẩu súng đồ chơi bên trong hộp, lúc này cô có chút bất ngờ nên quay sang nhìn anh.
Tư Đồ Thận thì vẫn ngồi đó vững như núi Thái Sơn, sắc mặt thì không có gì thay đổi.
“Đồ chơi gì thế này, anh định để con mình ngày ngày ôm súng lao ra đường bắn chết người khác à!” Bà cụ nhìn thấy món quà tức giận nói.
“Wow…Đẹp quá đi! Đẹp quá!”
Ngược lại Tiểu Châu Châu thì rất vui mừng khi nhận được món quà này, cậu bé ôm lấy khẩu súng mà không muốn rời ra.
Bà cụ bị cháu trai của mình làm cho tức giận, giật lấy khẩu súng, trừng mắt: “Được rồi! Lát nữa hẵng chơi, giờ ăn cơm đi cho bà!”
Còn mọi người xung quanh vẫn rất vui vẻ, ai cũng nhìn cậu bé nở nụ cười nhưng không dám phát thành tiếng, cuối cùng thì bữa cơm đã không còn quá căng thẳng, với tiếng cười của trẻ nhỏ.
Không gian lúc này, thật ấm cúng!
“Mẹ, con cho mẹ xem này, đây là quà bố tặng cho con đấy!”
“Ừ, mẹ thấy rồi.”
“Mẹ, khẩu súng này nhìn đẹp đúng không? Là quà sinh nhật bố tặng cho con đấy!”
“ Ừ con, đẹp lắm.”
“Mẹ…”
Khi đi qua phòng chính, tiếng nói đối thoại của hai người phát ra từ bên trong, niềm vui của cậu bé chẳng thể ẩn giấu.
Bước chân của Tư Đồ Thận chợt chậm lại, anh tự cảm thấy khóe miệng mình như muốn mấp máy, dường như anh muốn mỉm cười.
Hết chưa?