“Chào Giám đốc Tần.” Dịch Giang Nam thấy vậy, cũng sửa lại xưng hô.
Hôm nay, anh ta ở đây tiếp đãi khách từ nơi khác đến, không chỉ một lần thư ký báo cáo với anh ta rằng một cô gái họ Tần muốn gặp anh ta. Anh ta không xa lạ gì, những ngày này có rất nhiều người đến tìm vì dự án Cáp Tây, trong đó đương nhiên cũng có cô. Khi anh ta bước ra sau khi tiếp khách xong, báo cáo của thư ký phía sau khiến anh ta ngạc nhiên nhìn về phía khu nghỉ ngơi, cô vẫn còn ở đó.
Khách sạn lúc này hầu như không có ai, cô đỡ trán ngồi ở đó, hàng mi dài rung rung dưới mí mắt, kể cả trong giấc mơ lông mày cũng nhíu chặt lại, ma xủi quỷ khiến, anh ta lại bước qua.
“Giám đốc Dịch, với tư cách là một đơn vị xây dựng, tôi muốn giành được phi vụ hợp tác xây dựng chi nhánh Cáp Tây của Trung tâm thương mại SOHO!” Lúc này không có thời gian để vòng vo nữa, Tần Tô nói thẳng.
“Ồ, chuyện này.” Giang Dịch Nam đẩy mắt kính trên sống mũi, như đang suy nghĩ, nhưng một giây sau lại cách xa ngàn dặm, “Có rất nhiều người muốn phi vụ hợp tác này, tôi nghĩ Giám đốc Tần cũng hiểu quy tắc, vấn đề công việc có thể liên hệ qua thư ký. Muộn rồi, không ở lại thêm nữa.”
Nói xong, Giang Dịch Nam liền dẫn theo thư ký rời đi trước mặt cô một cách bình tĩnh.
Tần Tô mệt mỏi đưa tay day ấn đường, mặc dù sớm đã đoán được kết quả, nhưng vẫn có chút thất vọng, dù sao cũng không có chuyện gì dễ dàng, cho nên chuyển hướng suy nghĩ điểm đột phá tiếp theo.
Chỉ là cô không ngờ rằng người đàn ông đã sắp bước vào thang máy lại quay lại, nhìn cô rất lịch lãm.
“Hay là…… Giám đốc Tần có thể đưa tôi danh thiếp của cô được không?”
Chỉ mất hai giây sững sờ, Tần Tô lập tức lấy danh thiếp từ trong túi ra đưa qua, thành khẩn nói: “Vô cùng cảm ơn!”
******************************
Ban đêm, xa hoa trụy lạc.
Sau khi nghe điện thoại quay về, Tư Đồ Thận đi qua hai người phụ nữ đang ngồi trên sô pha, cúi người ngồi vào giữa, cầm ly rượu trước mặt để uống.
Tầng 2 D+kiss có phòng riêng độc quyền lâu năm, ánh đèn nhiều màu xoay quanh, màn vặn vẹo ở sàn nhảy dưới lầu, vị trí phòng riêng có tầm nhìn tốt, quét sạch tình trạng thối nát của những người bên dưới.
“Tư Đồ, vị đó của nhà cậu đúng là thủ đoạn hơn người. Chuyện này mới xảy ra được vài ngày, cứ thế bắt nạt ngôi sao nhỏ khó khăn lắm mới có chút tiếng tăm đến Hồng Kông!” Lộ Thiệu Hằng ném tờ báo trong tay lên bàn, nghiêng đầu liếc mắt nhìn bạn mình và đưa ra kết luận.
Không giống như anh chỉ nhập ngũ hai năm, Lộ Thiệu Hằng đã tốt nghiệp trường quân sự và gia nhập quân đội cho đến nay, mới 32 tuổi đã giữ chức đại đội trưởng của quân đội tác chiến đặc chủng, là nhân vật huyền thoại trước giờ chưa từng có trong miệng của các tân binh.
Tư Đồ Thận đặt ly rượu xuống, cười nhạo một tiếng, “Ha.”
Dù ánh đèn lập lòe, rất khó để đọc báo, nhưng tiêu đề bên trên được đánh dấu bằng chữ lớn màu đỏ, ảnh cũng được phóng to cả trang giấy, những người cận thị độ cao cũng có thể nhìn rõ.
Bức ảnh do các tay săn ảnh chụp được, cộng với xác nhận của chủ nhiệm khoa sản cấp giáo sư, ngôi sao điện ảnh Lục Hiên Hiên hẹn phá thai và những vụ bê bối đời tư với một số nhà đầu tư quảng cáo cũng bị phanh phui, hình tượng thanh thuần lập tức tan vỡ, toàn bộ lời mời đại sứ bị rút lại, cư dân mạng bình luận điên cuồng trên Weibo “Lục XX cút khỏi giới giải trí”.
“Cậu hèn như vậy sao?”
“Không thì sao, có thể ly hôn sao.” Tư Đồ Thận như đang nói một chuyện theo lẽ tự nhiên.
“Luật Hôn nhân không phải đã quy định, nếu hai vợ chồng ly thân đủ hai năm do không hợp thì có thể ly hôn sao? Cậu và cô ta đã kết hôn được sáu năm rồi, chuyện này còn không dễ dàng sao?” Lộ Thiệu Hằng nhướng mày nhìn anh, ung dung nói.
Ly thân hai năm……
Tư Đồ Thận lại cầm ly rượu lên, trong đầu hiện lên hình ảnh hai đôi chân thon nhỏ thẳng tắp quấn lấy eo anh, cái loại vui sướng siết chặt, nếu bảo anh nhịn không chạm vào……
Anh không làm được!
Người anh muốn lại là cô
“Hửm?” Thấy vậy, Lộ Thiệu Hằng trong lòng biết rõ, nhưng ngoài mặt lại cố ý trêu chọc.
“Hửm cái rắm, chuyện chiêu mộ binh lính lần này thế nào rồi?” Tư Đồ Thận nhấc chân đá bạn mình một cái và hỏi.
Trước đây, loại chuyện này không cần anh ta bận tâm, nhưng lần này không hiểu sao lại do anh ta đích thân tiếp nhận và xử lý.
“Vậy đó, tôi ghét nhất là cái kiểu quan hệ bán mặt mũi này, còn vừa nhận một cuộc điện thoại, là bạn học cũ của mẹ tôi. Muốn cho con trai đi bộ đội, nghĩ rằng đơn giản lắm sao? Dễ vào như vậy.” Lộ Thiệu Hằng hơi khó chịu nói.
Thấy vậy, Tư Đồ Thận không khỏi thích thú và chậm rãi nói: “Đúng rồi, Đại đội trưởng Lục, tôi cũng muốn đi quan hệ với cậu. Thời gian trước tôi đã lấy được mảnh đất ở Giang bắc, tài sản lưu động của công ty không đủ, tôi định chọn vốn nước ngoài, cũng có thể coi như xúc tiến đầu tư vào thành phố. Đến lúc đó giúp tôi nói vài lời với cha cậu, để chính phủ cho thêm chút ưu đãi đối với các khoản vay.
“Giám đốc Thận, cậu đây là đang làm gì, đi cửa sau à?” Ánh mắt của Lộ Thiệu Hằng rất coi thường.
“Người một nhà, không cần khách sáo như vậy.” Nhưng Tư Đồ Thận lại nói một cách không biết xấu hổ.
Lộ Thiệu Hằng nheo mắt, cố ý cầm tờ báo vừa rồi lên, nhìn tới nhìn lui một cách thích thú, thỉnh thoảng lại ném cho anh vài ánh mắt chế nhạo.
Cuối cùng, Tư Đồ Thận uống hết rượu mạnh trong ly, đứng dậy ném lại một câu: “Tôi vào nhà vệ sinh.”
******************************
Ban đêm, căn nhà rộng 565 mét vuông yên tĩnh.
Tần Tô vừa mới tắm xong đang đứng trước cây nước, trên tay cầm một ly sữa nóng vừa pha xong, dừng lại một lúc rồi cúi đầu thổi nguội, uống một ngụm.
Dịch Giang Nam hỏi danh thiếp, chứng tỏ cô đang gần hơn một chút với phi vụ hợp tác này, cô đã quen rèn sắt khi còn nóng, trong đầu đại khái đã lên kế hoạch, nghĩ là ngày mai khi đến công ty sẽ bảo phòng kế hoạch dự thảo một bản kế hoạch, quá tập trung nên cô không nghe thấy tiếng mở cửa.
Tư Đồ Thận thay dép xong, lê người vào trong nhà, ánh đèn trong phòng ăn khiến bước chân anh khựng lại.
Trước cây nước cao đến nửa người, người phụ nữ mặc áo choàng tắm đừng ở đó, tóc vẫn còn ướt, đai ở eo không thắt chặt, vạt trước trống trải, một bóng đen mờ ảo bên dưới ánh đèn.
Còn cô nhìn về phía anh, đặt chiếc cốc trên môi xuống, trên môi có một vệt sữa trắng gian ác……
Tư Đồ Thận cảm thấy ly rượu mạnh mà anh uống trước đó đột nhiên cuồn cuộn trong cổ họng.
“Về rồi sao?” Tần Tô hỏi.
“…… Ừm.” Tư Đồ Thận chậm rãi gật đầu, rồi có chút khó khăn quay đầu đi, sau khi hít một hơi mới sải bước đi lên lầu.
Khi đi vào nhà vệ sinh trong hộp đêm, anh vừa bước ra, người phụ nữ trong phòng riêng lúc trước liền nghênh đón, những lọn tóc như thác nước đều thả lên người anh. Không hổ là lăn lộn ở chỗ như vậy, tiến tới liền trực tiếp đưa tay trượt qua thắt lưng, như cá trực tiếp luồn vào bên trong nắm chặt dục vọng của anh, ánh mắt quyến rũ cũng có thể chảy nước.
Tư Đồ Thận không phải ngựa giống, sẽ không tùy tiện lên giường với phụ nữ, chê không sạch sẽ, cũng sợ mắc bệnh, hơn nữa sau khi bị người phụ nữ kia khiêu khích, người anh muốn lại là…… Tần Tô!
Sau khi tạt nước lạnh hai lần, sự khô nóng trong người đã bớt đi rất nhiều, anh ném mình vào tấm đệm êm ái, kéo chăn lên, muốn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Anh hoàn toàn có thể trực tiếp làm chuyện đó với cô như thường lệ, nhưng tối nay, ý tứ trong mắt người bạn Lộ Thiệu Hằng khiến anh cảm thấy khó chịu.
Một con cừu, hai con cừu, ba con cừu……
Khi đếm đến một trăm lẻ một con, sắp buồn ngủ rồi, nhưng có người không biết sống chết, tiếng bước chân đi tới đi lui ở hành lang ngoài cửa không nặng nề, nhưng lại giẫm vào trái tim anh.
Lập tức cửa bị mở ra, Tần Tô đang định mang quần áo bẩn xuống lầu, sững sờ ở đó, hai mắt nhìn chằm chằm anh như một chú nai.
“Anh……”
Vừa mới thốt ra một chữ, cô đã bị người đàn ông kéo vào phòng.