⬅ Trước Tiếp ➡

trong miệng cô ta.
Chuyện người này là ai để sau hãy tính, trước tiên cứ để anh bắn ra đã, nhưng vẫn phải cẩn thận kẻo đánh thức Tống Lan, hơn nữa nơi đây chính là nhà họ Tống..
Triệu Khải vừa nhìn dung nhan khi ngủ say của Tống Lan, vừa ưỡn hông đong đưa với biên độ nhỏ, biên độ động tác nhỏ không thể khiến anh bắn ra nhanh được, anh chỉ đành thúc sâu hơn vào trong cổ họng người phụ nữ, rồi cảm nhận sự chèn ép chật chội bên trong.
"Ưm ưm..
Hừ.." Côn thịt đâm vào quá sâu, đè lên cả đường thở khiến Phó Thanh Tâm không thể hô hấp, trước mắt cô ta nhòe đi vì hơi nước, nước mắt rơi xuống người Triệu Khải, nhưng giây tiếp theo đã bị cú thúc của anh làm vỡ tan rồi chảy xuống.
Trong căn phòng tối tăm, người phụ nữ trên giường đang ngủ say đột nhiên nhíu mày, không biết có phải vì nghe thấy âm thanh gì không mà cô khẽ ưm một tiếng, sau đó xoay người đối mặt với người đàn ông.
Trên cơ thể của người đàn ông anh tuấn đã rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, sắc mặt anh đỏ bừng, căng thẳng nhìn vợ mình, thấy cô đã chìm vào giấc ngủ, quả thực không có phản ứng nào khác.
Lúc này anh mới cắn răng, phần chăn dưới háng phập phồng nhanh chóng vài cái, sau đó anh rên lên một tiếng rồi thả lỏng cơ thể.
Côn thịt trong miệng Phó Thanh Tâm giật nảy lên, cô ta trừng lớn mắt.
Bàn tay Triệu Khải đang đè đầu cô ta dùng thêm chút lực, thân thể anh run rẩy, sau đó một dòng tinh dịch nồng nặc mùi tanh bắn thẳng vào cổ họng.
Phó Thanh Tâm bị sặc phải nhả côn thịt ra, cô ta che miệng ho khẽ.
Âm thanh này bị Triệu Khải nghe thấy, sắc mặt anh có chút khó coi, vươn tay kéo mạnh Phó Thanh Tâm từ dưới thân lên, bóp chặt cổ tay cô ta, rồi ấn cô ta nằm xuống bên cạnh mình.
Làm xong loạt động tác này, Triệu Khải còn lo lắng quay đầu lại nhìn Tống Lan một cái.
Dù anh có chơi bời thế nào thì vẫn còn chút đạo đức.
Bóng dáng của Tống Lan không hề nhúc nhích, xem ra cô vẫn chưa tỉnh, vốn dĩ lúc ngủ cô cô ngủ rất say.
Người phụ nữ nằm đưa lưng về phía anh hai mắt nhắm nghiền, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên một nụ cười.
Triệu Khải thở phào nhẹ nhõm, anh quay đầu lại nhìn người phụ nữ trên tay, tức khắc mặt anh đen sầm lại, cắn răng thấp giọng giận dữ nói "Phó Thanh Tâm?
Sao cô lại ở đây?" Môi người phụ nữ sưng đỏ, khóe miệng còn vương chút chất lỏng màu bạch chưa kịp nuốt xuống, cô ta thấy Triệu Khải nhìn qua liền duỗi tay lau sạch tinh dịch bên khóe miệng, rồi đưa vào trong miệng mút lấy.
Trong bóng tối nhìn không rõ lắm, nhưng khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp với lớp trang điểm thanh nhã của Phó Thanh Tâm lọt vào mắt Triệu Khải lại trở nên đầy mị hoặc, anh chỉ thấy đôi môi cô ta ửng đỏ, ánh mắt đen láy cùng những đường nét nhu mì.
Tựa như một yêu tinh chuyên hút dương khí Đặc biệt là trên người cô ta còn mặc chiếc váy dạ hội lúc nãy, chiếc váy bó sát phác họa ra bầu ngực no đủ tròn trịa, cùng vòng eo mảnh khảnh phía dưới..
"Triệu tổng.." Phó Thanh Tâm hé đôi môi đỏ mọng, phả hơi thở thơm như lan, nhỏ giọng nói "Triệu tổng, đã lâu rồi ngài không đến..
Âm hộ của em thèm ăn côn thịt lắm rồi..
Hôm nay khi vừa thấy ngài ở hội trường, là âm hộ em liền ướt đẫm.." Nghe những lời này, hơi thở Triệu Khải dần


⬅ Trước Tiếp ➡