⬅ Trước Tiếp ➡

gia nhập giới giải trí, nhưng Triệu tổng đều dùng túi xách và xe để đuổi cô ta đi, căn bản không có ý định giúp cô ta.
Tống Lan nói chuyện với Tống Triều xong liền quay sang nhìn Phó Thanh Tâm "Lát nữa cô đi theo anh tôi là được, còn chuyện tối nay tôi đã nói với cô thì đừng quên đấy." Vâng." Phó Thanh Tâm gật đầu, ánh mắt kiên định không chút do dự về việc sẽ xảy ra tối nay.
Tống Lan gật đầu chào tạm biệt Tống Triều rồi đi về phía hội trường, nhìn thấy Triệu Khải đang đứng ở chính giữa, cô liền bước tới khoác tay anh.
"Em vừa đi đâu thế?
Đi lâu vậy sao?" Triệu Khải nghiêng đầu, hạ thấp giọng hỏi cô.
Tống Lan vuốt ve cánh tay săn chắc tràn đầy cơ bắp dưới tay mình, rồi nở nụ cười vô cùng dịu dàng "Không đi đâu cả, gặp được người bạn cũ nên trò chuyện vài câu thôi." "Được rồi, chúng ta qua bên chỗ ba đi." Tống Lan không muốn nói nhiều, cô kéo Triệu Khải đi về phía đám đông.
Tiệc sinh nhật chẳng mấy chốc đã tàn, Tống Lan đứng bên cạnh Triệu Khải cười đến cứng cả mặt, tiễn xong đợt khách cuối cùng thì trong biệt thự chỉ còn lại người nhà họ Tống và dì giúp việc đang dọn dẹp.
"Mệt quá đi, ha..
Em đi rửa mặt rồi đi ngủ trước đây, lát nữa anh tự về phòng nhé." Tống Lan vươn vai ngáp một cái, chớp mắt với Triệu Khải "Anh biết phòng mình ở đâu không?" Ừ, biết." Ở nhà họ Triệu ngủ riêng thì thôi, chứ lúc này bọn họ đang ở nhà họ Tống, không thể nào lại chia phòng được, Triệu Khải gật đầụ Tống Lan rửa mặt xong đi ra, Phó Thanh Tâm đang ngồi trên ghế sô pha bên cửa sổ phòng ngủ lập tức đứng dậy nhìn Tống Lan.
"Đừng căng thẳng, tôi ngủ trước đây, lát nữa nên làm thế nào thì cô cứ làm thế ấy, xong việc thì qua phòng bên kia nghỉ ngơi, Triệu Khải sẽ không phát hiện đâụ" Tống Lan không chút để ý phất tay, cô xốc chiếc chăn màu rượu đỏ lên rồi nằm vào, lập tức nhắm mắt chuẩn bị ngủ.
Trên người Phó Thanh Tâm vẫn mặc chiếc váy dạ hội kia, vừa nãy cô ta đi theo Tống Triều chào hỏi mọi người có chạm mặt Triệu tổng, dù nhìn thấy cô ta nhưng anh lại không chút phản ứng, cứ như thể đang nhìn người xa lạ.
Bàn tay Phó Thanh Tâm siết chặt váy dài, nghĩ đến dáng vẻ của Triệu Khải, trái tim cô ta không nhịn được mà đập liên hồi.
Cũng không biết đợi bao lâu, Tống Lan đã buồn ngủ nên chỉ để lại cái đèn ngủ nhỏ đầu giường, sau khi Triệu Khải bước vào, anh dừng lại một chút rồi mới cầm quần áo đi vào phòng tắm.
Phó Thanh Tâm nghe tiếng động bên tai, cả người co rúm trên sô pha, nhờ góc khuất nên không bị nhìn thấy.
Tiếng vén chăn vang lên, anh đã nằm xuống giường, ngay sau đó là một khoảng không yên tĩnh, cô ta chỉ nghe thấy tiếng hít thở đều đều, cùng với tiếng tim đập như sấm của chính mình.
Lại qua gần nửa giờ, Phó Thanh Tâm cảm thấy có lẽ Tống Lan đã ngủ say, lúc này cô ta mới quỳ bò trên mặt đất, tứ chi chậm rãi nhích về phía mép giường.
Phó Thanh Tâm đi sang phía bên giường của Triệu Khải, cô ta cố gắng kiểm soát động tác, thật cẩn thận vén mép chăn bên dưới rồi chui cả người vào trong.
Phó Thanh Tâm bò dọc theo đôi chân dài săn chắc đầy cơ bắp, rồi chậm rãi tiến lên phía giữa hai chân anh, cô ta nỗ lực kìm nén hơi thở và hành động, nhưng vẫn vô tình chạm nhẹ vào


⬅ Trước Tiếp ➡