⬅ Trước Tiếp ➡

chiếu được một nửa, khuôn mặt vốn mang nụ cười đúng mực của Trần Dao khi gặp mặt lần trước giờ đây tràn đầy vẻ dâm đãng khi bị tình dục ăn mòn, cô ta miệng há ra, mắt trợn trắng, nước miếng chảy ra từ khóe miệng, rên rỉ dâm đãng "A, Triệu tổng giỏi quá..
Chịch chết cái lỗ dâm của Dao Dao..
A ha..
Lớn quá, sâu quá..
Ưm.." Tống Lan rút ngón tay ra đưa vào miệng liếm, chất lỏng từ ngón tay từ từ chảy xuống, cô khép hai chân lại rồi không ngừng cọ xát, trong cơ thể dâng lên cảm giác trống rỗng.
Tuy rằng sở thích của cô kỳ quái, nhưng cô cũng có nhu cầu sinh lý.
Hay là, cô cũng đi tìm một người đàn ông để giải tỏa nhỉ?
Sinh hoạt tình dục giữa nam nữ chính có thể đếm trên đầu ngón tay, ngày cưới vì nghĩa vụ mà họ chỉ làm tình một lần, hoặc là khi về nhà thăm cha mẹ không thể ra ngoài được, thì hai người cũng mới làm tình với nhaụ Nhưng trong tiểu thuyết viết rất rõ sở thích của nam chính là cực kỳ mê những cô ả dâm đãng, trong khi đó tính cách của nữ chính lại bảo thủ, trên giường đừng nói là rên rỉ hưởng ứng, ngay cả đèn cũng không thích bật.
Trong tiểu thuyết gốc, nam nữ chính đã trải qua một số biến cố, sau đó nữ chính được dạy dỗ, cuối cùng cứu vãn được trái tim nam chính, họ ân ái cả đời bên nhaụ Nhưng đến lượt Tống Lan thì cốt truyện kiểu đó cơ bản là không thể xảy ra, nhưng nếu hai bên đều ngầm hiểu, lén lút chơi bời nhưng ngoài mặt vẫn sống với nhau cả đời thì cũng không phải là không được.
Tống Lan đang suy nghĩ thì dưới lầu truyền đến giọng của quản gia Vương thúc "Tiểu Khải, con về rồi à, con có muốn ăn gì không?" "Không cần đâu cảm ơn Vương thúc, Tống Lan đâu?" Triệu Khải quả không hổ là nam chính, giọng nói của anh trầm thấp có từ tính, chỉ cần nghe giọng thôi là Tống Lan cũng có thể trực tiếp lên đỉnh.
Khụ khụ Tống Lan vỗ vỗ mặt, vào phòng vệ sinh xử lý xong xuôi mới từ trong phòng đi ra.
"Anh tìm em có chuyện gì sao?" Tống Lan mặc một chiếc váy liền phong cách Bohemian, mái tóc xoăn dài màu nâu xõa sau lưng, khuôn mặt thanh tú mang theo nụ cười dịu dàng.
Đó là thiết lập nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết, trước mặt Triệu Khải, Tống Lan vẫn luôn duy trì trạng thái này.
"Còn bốn ngày nữa là đến sinh nhật bố vợ rồi, ông ấy hỏi khi nào chúng ta về?" Triệu Khải dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn Tống Lan, người phụ nữ như vậy căn bản không thể khơi dậy chút hứng thú tình dục nào của anh.
"À.." Tống Lan khựng lại, cô đã quên cơ thể này còn có ba mẹ, nhưng ở những gia tộc lớn thế này, nếu không phải vì Tống Lan gả cho Triệu Khải, còn lâu nhà họ Tống mới thèm hỏi han cô chuyện này.
Cho nên dù có về thì thực ra cũng chẳng có việc gì, ở lại hai ngày là đi được rồi.
Tống Lan nghĩ xong, nhìn Triệu Khải rồi mỉm cười dịu dàng "Sao cũng được, tùy anh sắp xếp thời gian." "Ừm, vậy chúng ta về trước sinh nhật một ngày, ở lại hai ngày rồi về." Triệu Khải gật đầu, anh vốn dĩ cũng chẳng mong đợi câu trả lời nào khác từ Tống Lan, dù sao cô cũng chỉ biết nghe theo ý mình.
"Vâng." Thấy Tống Lan gật đầu, Triệu Khải cũng khẽ gật đầu với cô, sau đó anh đi vòng qua cô để về phòng mình.
Nụ cười trên mặt Tống Lan vẫn luôn giữ ở một độ cong nhẹ, nhưng khi


⬅ Trước Tiếp ➡