Nụ cười đó quá âm độc, như rắn bò lưu lại dấu vết âm lạnh, khiến người khác lạnh lẽo.
Thịnh Kiều nhíu mày.
Cao Mỹ Linh lấy di động ra, không biết bấm cái gì, đưa màn hình đến trước mặt cô, mỉm cười: "Tiểu Kiều, không muốn làm minh tinh, nhưng chắc phải muốn làm người chứ?"
Thấy rõ ảnh chụp trên di động, đồng tử của Thịnh Kiều tức khắc mở to.
Màn hình, là ảnh nude của Thịnh Kiều .
Ngón tay của Thịnh Kiều phát run, đột nhiên ngẩng đầu, hung tợn nhìn chị ta.
Cao Mỹ Linh vẫn cười, lấy lại di động, dựa ra sau: "Đừng nhìn chị như vậy. Nếu không phải lúc trước chị dùng ba trăm vạn cứu em khỏi bọn vay nặng lãi thì những tấm ảnh này đã sớm rải đầy mạng rồi. Em muốn trách, chỉ có thể trách người cha mê bài bạc của em thôi."
Cô cắn răng, dùng hết sức duy trì bình tĩnh.
Cao Mỹ Linh còn tiếp tục nói: "Đúng là bản hợp đồng này bất bình đẳng, nhưng lúc trước nếu không có bản hợp đồng này, không có chị thì em và người mẹ tàn phế của em đã sớm xuống dưới tìm người cha bài bạc kia rồi. Hai vạn ít sao? Không hề ít. Cô nhìn xem xã hội hiện tại, có nhiều người làm đến chết mệt cũng không kiếm được số tiền này đâu."
Chị ta nâng chén trà lên nhấp một ngụm, than thở: "Là chị cho em một công việc ổn định lương cao, đưa em thoát khỏi ác mộng và bóng ma quá khứ, Tiểu Kiều, em phải cảm ơn chị chứ. Em đừng suốt ngày so sánh mình với các minh tinh khác, em lấy gì so sánh với người ta chứ? Muốn xuất thân không xuất thân, muốn bằng cấp không bằng cấp, chỉ số thông minh cũng không có, nói em làm công chúa nũng nịu ngốc bạch ngọt, em lại diễn thành một kẻ không có giáo dưỡng. Trừ bỏ gương mặt này, em còn có cái gì?"
1
Thịnh Kiều bình tĩnh ngồi trên sofa, toàn thân đều phát run.
Cao Mỹ Linh uống xong trà, nói cũng nói xong, đem túi văn kiện chứa hai vạn ném vào ngực cô: "Nghe chị Cao một câu, trước kia thế nào, hiện tại như vậy. Ngoan ngoãn nghe lời, đừng nghĩ bậy."
Dường như đang trấn an cô, đánh một cây gậy lại cho một viên đường: "Thấy em cũng không dễ dàng, như vậy đi, tháng sau chị xin tăng lương cho em, lương tháng ba vạn, thực không tồi."
Thịnh Kiều siết chặt nắm tay, gắt gao nhìn túi văn kiện trong lòng.
Cao Mỹ Linh phất tay với cô, cầm túi xách đi đến cửa, nhớ tới cái gì, lạicười nói: "Đúng rồi, bộ đam mỹ kia, thời gian tiến tổ chị giúp em đẩy đến sáng mai. Chị Cao đối xử với em rất tốt phải không? Chiều nay em phải nghỉ ngơi tốt một chút, điều chỉnh lại tâm tình, sáng mai chị bảo Phương Bạch đón em."
Ý cười trong mắt chị ta rút đi, lại biến thành Cao Mỹ Linh lợi hại cường thế: "Thịnh Kiều, không nghe lời sẽ không có kết cục tốt."
Cửa phòng "Ầm" một tiếng đóng lại.
Phòng khôi phục yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở dốc kịch liệt của Thịnh Kiều.
Thật lâu sau, cô vỗ mặt mình, nhắm mắt lại: "Kiều Kiều, không sao. Bình tĩnh, bình tĩnh mới tìm được biện pháp giải quyết. Nhất định phải bình tĩnh, không có việc gì."
Cô mở mắt ra, cầm di động vẫn để ở một bên, tắt ghi âm rồi lưu kĩ, sau đó gửi đoạn ghi âm này đến nhiều hòm thư khác nhau, làm xong tất cả, cô đi đến chỗ uống nước, uống năm ly nước.
Cô sửng sốt một lát, đi về phòng trang điểm.
Trên gương là hình ảnh cô gái sắc mặt tái nhợt. Tóc dài hơi xoăn xõa trước ngực, gương mặt này là gương mặt cô từng chán ghét.