9
Còn ai thức khônggggg 3333
Mấy câu nói liên tiếp vả táp táp vào mặt cô. Kiều Ninh dự cảm rằng trong mắt mẹ cô, cô đã trở thành người phụ nữ đáng thương sắp bị chồng vứt bỏ vì không sinh được con.
Cô lấy cớ Thẩm Tuấn bận rộn để tránh ở nhà mẹ vài ngày, ai ngờ mẹ cô lại có thái độ như vậy, nếu mẹ mà biết cô và Thẩm Tuấn giả vờ kết hôn cùng nhau hợp sức lừa gạt mọi người, phỏng chừng đuổi cô ra khỏi cửa là còn nhẹ, khả năng cao là xóa sổ cô ra khỏi Trái Đất luôn mất.
Kiều Ninh hổ khu chấn động , tự nhiên không rét mà run.
hổ khu chấn động hoảng sợ
“Con run cái gì? Bây giờ biết sợ rồi à? Nghe mẹ, về nhà nhanh đi, nhớ mua cho Thẩm Tuấn ít đồ bổ, con cũng mua mấy cái nội y đẹp đẹp, mua nội y nào thì con tự biết ha.” Mẹ Kiều vừa nói vừa đẩy Kiều Ninh đang cầm rương hành lý ra ngoài.
“Mẹ , mẹ đừng…Đừng đẩy con nữa, định cắt con khỏi sổ hộ khẩu luôn sao?”
Dứt lời, Kiều Ninh bị đẩy ra ngoài cửa, cửa phanh một cái đóng lại, Kiều Ninh nhìn chằm chằm cửa lớn, bất đắc dĩ nói “Mẹ, con tới cũng tới rồi, mẹ để con ăn bữa cơm xong cũng không được nữa, buổi tối Thấm Tuấn ít khi về nhà ăn lắm.”
Một lát sau, cửa mở, mẹ Kiều gật đầu nói “Ăn cơm thì được, thuận tiện mẹ đưa con đi dạo phố, mua cho vài bộ quần áo.”
“Mẹ mua quần áo luôn, tốt vậy hả?”
Một giờ trôi qua, Kiều Ninh đứng trước một cửa hàng nội y tình thú muôn màu muôn vẻ rực rỡ mù mắt chó, khóc không ra nước mắt.
“Tiểu Ninh, Thẩm Tuấn nó không sai, các con cưới nhau một năm chứ không phải mới kết hôn nữa, vì muốn có con mà sinh hoạt quá nhiều cũng không thú vị đâu, ai da , con trang điểm thật đẹp, tạo cảm giác tình thú, đảm bảo chồng con chung thủy đến già. Con xem, mẹ với ba con nhiều năm như thế vẫn chắc hơn keo sơn, là do mẹ biết cách giữ chồng đấy, khiến chồng luôn mới mẻ, hắn mới không có tâm trạng đi ăn vụng.”
Mẹ Kiều đạo lý rõ ràng, Kiều Ninh chỉ có thể gắng sức gượng cười, xấu hổ gật đầu liên hồi, cô đột nhiên nhớ tới năm học cấp ba, khi ấy cô thường xuyên trốn tiết tự học buổi tối, thấy ba ngồi trong xe mãi không lên lầu, cô hỏi ba đang làm gì, vẻ mặt ba cô phiền muộn đáp, không muốn nộp “bài tập” sợ mẹ con mắng.
Khi đó Kiều Ninh vẫn non nớt không thể lý giải ý tứ sâu xa của ba, hiện tại kết hợp với lời mẹ cô dặn, hóa ra câu chuyện vợ chồng này, có người vui mừng có người ưu thương.
Cuối cùng dưới “lưỡi đao” của mẹ, Kiều Ninh bắt buộc phải mua đủ loại nội y tình thú, nào là da báo vải ren xuyên thấu, nào là yếm đỏ thời xưa vân vân và mây mây, thấy tình hình cửa hàng buôn may bán đắt, bà chủ cười tít mắt sáng khoái cả người, quyết định tặng cô thêm một món quà lớn, không ngờ lại tặng áo mưa.
Tiếp đến bữa cơm chiều sặc mùi chia ly, ăn xong Kiều Ninh bị tống khỏi nhà, cô kéo hành lý, không có mục tiêu đi lang thang trên phố một hồi, vốn định đặt phòng ở khách sạn, nhưng lại sợ Thẩm Tuấn phát hiện mình mất tích, sẽ gọi điện hỏi ba mẹ, nếu ba mẹ biết cô chưa về nhà, chắc lần sau cô bị cấm ở nhà mẹ mất.
Nghĩ tới nghĩ lui, cô vẫn nên đánh xe trở về thì hơn, mới mở cửa nhà, cô phát hiện Thẩm Tuấn trở lại rồi, hắn đi đến cửa chính, thấy Kiều Ninh đang cầm rương hành lý, hắn suy tư chỉ vào “Đây là?”
“Không có gì...Mua ít quần áo thôi....”
Kiều Ninh ngẫm tới chiếc rương đầy nội y tình thú và áo mưa, tự dưng chột dạ, đến cả nói chuyện cũng ngắc nga ngắc ngứ.
Thẩm Tuấn nhường mày cười “À tôi tìm vợ quả nhiên đặc biệt, vợ người ta dạo phố xách túi này túi nọ, đây vợ mình kéo hẳn vali luôn, cho tôi xem em mua cái gì nào.”
Thẩm Tuấn giả bộ giật rương trong tay cô, dọa Kiều Ninh vội dấu hành lý ra sau người.
“Khẩn trương cái gì? Sợ bên trong giấu trai bao? Thẩm Tuấn cố ý khích cô, tới gần làm bộ giật lấy cái rương.
Kiều Ninh hoảng hốt, trực tiếp vứt rương, cô không để ý xung quanh, kết quả valy va trúng kính sứ, rồi đụng mạnh trên tường.
Hai ngươi ngơ ngác nhìn nó, rương ngã văng bung cả séc, nội y tình thú và bao cao su với vài thứ không dành cho trẻ em bên trong rơi tanh bành dưới đất.
Bọn họ im lặng vài giây, mặt Thẩm Tuấn tràn ý cười ái muội, lại nhìn phía Kiều Ninh, cô thật sự không ngờ đấy, ngay lập tức cô xoay người chạy trốn, cố gắng kiếm cái hầm để gặm nhấm bi thương.
Nhưng đôi tay dài của Thẩm tuấn bất ngờ bắt cô lại, đem cô ôm trọn trong lồng ngực, ở bên tai cô thấp giọng nói “Tôi cho rằng tôi dọa em chạy rồi, hóa ra là đi chuẩn bị đồ dùng tình thú, dù đêm nay em nói cái gì đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không để em thất vọng.”
10
Kiều Ninh kinh ngạc trước động tác thân mật bất thình lình của Thẩm Tuấn, cô đứng sững ở trong lòng hắn không dám nhúc nhích.
Cách lớp áo mỏng, cô có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của hắn, thậm chí cảm nhận được cả cơ ngực rắn chắc, thoáng chốc gương mặt Kiều Ninh dần dần nóng rực.
“Thẩm Tuấn chúng ta…”
Ba chữ kết hôn giả chưa kịp thốt ra, vành tai đã bị Thẩm Tuấn ngậm trong miệng liếm mút, đầu lưỡi ướt át linh hoạt phác họa hình dáng vành tai, trong lúc nhất thời cô thấy thân mình tựa như điện giật, cảm giác tê dại khó tả lan tràn toàn thân, một câu cô cũng chẳng nói nên lời.
Thấy cô không dãy dụa cũng không phản kháng, Thẩm Tuấn thuận nước đẩy thuyền du tẩu đến cần cổ trắng nõn của cô, nụ hôn tinh mịn xẹt qua cổ, cổ áo không biết đã bị hắn cởi ra khi nào, Thẩm Tuấn nhẹ nhàng hôn lên bả vai mảnh khảnh.
Hai tay hắn cũng không nhàn rỗi, bàn tay tìm được nội y, lần mò đến trước ngực cô, dịu dàng xoa bóp đôi gò bông đào dưới lớp áo ngực.
“Thẩm Tuấn ư không cần ”
Tiếng rên ɾỉ truyền đến tai, Kiều Ninh nghe thấy liền xấu hổ muốn cắt rớt đầu lưỡi, cô kêu không cần, nhưng thanh âm đầy vẻ bất lực kiều suyễn, giờ phút này cô bỗng chốc biến thành bãi nước xuân, thân thể thơm ngát ỷ lại lồng ngực Thẩm Tuấn.
Thẩm Tuấn nghẹn ngào, bên tai cô thấp giọng hỏi “Không cần cái gì? Không cần nội y à?”
Dứt lời hắn cắm luôn tay xuống áo ngực, đôi tay xấu xa bao bọc lấy bầu vú no đủ, hắn nhanh chóng đẩy tay về phía trước, làm áo ngực bị kéo lên trên, bây giờ Thẩm Tuấn đã có thể xoa nắn cả ngực lẫn đầṳ vú thật của Kiều Ninh.
Hắn từng là vận động viên bóng rổ nên bàn tay thô dày kén nặng hơn người thường, mặc dù hiện tại hắn đang vô cùng cẩn thận vuốt ve vú nhỏ, nhưng bởi vì làn da quá mực non mịn nên xúc cảm vẫn như cũ mãnh liệt vô cùng, khiến cô cả người rùng mình.
Kiều Ninh chưa bao giờ hưởng qua tình du͙c nào chịu được khiêu khích của Thẩm Tuấn, còn chưa đụng tới nơi tư mật mẫn cảm nhất, cô đã nhanh chóng cao trào, chảy ra mật thủy tẩm ướt quần lót.
“A đừng như vậy ưm ”
Hai má Kiều Ninh đỏ ửng, đôi mắt mê ly ngây ngốc, giọng nói mềm như bông, không có sức lực đẩy hắn.
Đầṳ vú đột nhiên bị đầu ngón tay Thẩm Tuấn vân vê, cảm giác sung sướng từ đầṳ vú truyền khắp cơ thể, Kiều Ninh theo bản năng kẹp chân lại, rên ɾỉ từng tiếng một, vòng eo bắt đầu đung đưa vặn vẹo, phía sau Thẩm Tuấn hít thở nặng nề, đồ vật dưới háng căng trướng, ngang ngạnh đặt bên hông cô, giờ phút này bị cô ma sát, hắn càng khó có thể nhẫn nại.
Đôi tay rút khỏi ngực Kiều Ninh, Thẩm Tuấn mãnh mẽ bế Kiều Ninh, đi nhanh về phòng ngủ.
Bị vứt xuống giường, cô trơ mắt nhìn Thẩm Tuấn gấp gáp cởi áσ sơmi, rút dây thắt lưng, khi này cô mới bắt đầu tỉnh dậy giữa cơn tình du͙c, động thân mềm nhũn để chạy trốn.
Lại nhìn Thẩm Tuấn chỉ còn mỗi quần lót, đồ vật dưới háng gồ lên một cục, thật sự khiến người ta khó dời mắt nổi dáng người cường tráng này.
“Không phải... Thẩm Tuấn anh nghe tôi nói.... Hai chúng ta lúc trước là....”
Hắn càng dựa gần cô càng hoảng sợ, lắp bắp nói không thành câu.
Thẩm Tuấn đứng ở dưới đất, hai tay chống bên cạnh người cô, thân thể bọn họ mơ hồ quần quít, Kiều Ninh bị bắt ngẩng đầu nhìn hắn, tiếp tục giải thích “Lúc trước chúng ta, anh là người không muốn kết…”
Nói còn chưa dứt lời, Thẩm Tuần ngay lập tức hôn cô, hắn ngậm lấy cánh môi nhẹ nhàng liếm mút, đầu lưỡi cố gắng cảy mở hàm răng, rồi linh hoạt chui vào khoang miệng ấm áp, tàn sát bừa bãi vách miệng mềm mại ngọt ngào.