⬅ Trước Tiếp ➡
Thử lại?
Giống như vừa nãy?
Kiều Ninh suýt không dám tin tưởng, khai mau, anh không phải Thẩm Tuấn khó ở, lãnh đạm, lạnh lùng kia, anh là ai?
“Anh…Đồ lưu manh Tôi đã nói chúng ta kết giả Chưa từng làm chuyện ấy, cả người cũng chưa chạm nhau ”
“Vợ chồng giả? Giả mà nhiều ảnh cưới vậy à?”
Thẩm Tuấn chỉ chỉ phòng khách, nhìn sơ sơ thôi mà thấy khắp nơi treo đầy ảnh cưới, hộp giấy trên bàn ăn cũng in hình hai người bọn họ.
Kiều Ninh ngây ngốc, hết đường chối cãi, mớ ảnh cười này đáng lẽ không cần
, nhưng Thẩm Tuấn cứng rắn bảo diễn trò thì diễn cho nguyên bộ, hơn nữa hôn lễ yêu cầu phải có ảnh chụp cô dâu và chú rể, nên cô mới đi chụp đấy chứ.
ヾ ・ω・ ノヾ ・ω・ ノヾ ・ω・ ノヾ ・ω・ ノ
Thả sao để ủng hộ tớ nàoo
6
Kiều Ninh bị hỏi, không biết phải trả lời hắn như thế nào, vì sao Thẩm Tuấn mất trí nhớ lại biến thành như vậy?
Không phải hắn theo chủ nghĩa không kết hôn à? Mặc dù mất trí nhớ, quên đi chuyện bọn họ giả vờ kết hôn, nhưng tư tưởng tính cách chắc hẳn sẽ không thay đổi chứ? Vì sao bây giờ hắn nóng lòng muốn chứng minh bọn họ là vợ chồng thật?
Là vì muốn làm cái kia à Hắn mất trí nhớ kiểu gì mà biến thành người yêu ‘vận động’ thế
Giờ phút này hai người chưa nói thêm một lời nào khiến bầu không khí càng trở nên xấu hổ, Thẩm Tuấn nhìn chằm chằm cô nở nụ cười nhàn nhạt, hình ảnh hắn cưỡng hôn lần thứ hai vọt lên đầu cô, nháy mắt mặt mày Kiều Ninh phủ từng rạng mây hồng.
Cũng may tiếng chuông điện thoại của Thẩm Tuấn chợt đổ, đánh vỡ không gian tràn ngập sự xấu hổ của Kiều Ninh.
Thẩm Tuấn nhìn điện thoại, nhấn vào nút nghe, tay hắn tùy ý đặt điện thoại trên mặt bàn.
“ Tiểu Tuấn à, mẹ đây con, chuyện mẹ nói con đừng ngượng nhé, chả là ở quê ba Tiểu Ninh có một thầy trung y chuyện trị mấy cái bệnh không ‘cứng’, liệt dương ấy con, mẹ vì tương lai hai vợ chồng con suy xét, con chọn ngày nào rảnh rỗi thì cùng Tiểu Ninh đi khám nha con.”
Là điện thoại của mẹ Kiều, Thẩm Tuấn không cần nghĩ cũng biết mẹ vợ gọi tới dặn cái gì, cho nên hắn mới mở loa ngoài cho cô nghe.
“Không cần đâu mẹ à, con không có vấn đề gì hết, ba mẹ vội vã muốn bồng cháu, mà tuổi Kiều Ninh còn trẻ chưa có ý định sinh con nên cô ấy mới tìm lý do thoái thác thôi ạ”
Lời Thẩm Tuấn vừa nói trực tiếp bán đứng Kiều Ninh, may là trong điện thoại, nếu mẹ cô ở ngay tại hiện trường chắc sẽ lải nhải cô đến hoa mắt mất
Theo bản năng Kiều Ninh muốn cướp điện thoại di động, cô nhanh chóng đứng dậy duỗi tay, nhưng đã bị Thẩm Tuấn bắt ngay tại trận.
Thẩm Tuấn từng là vận động viên bóng rổ, so tài tay nhanh mắt lẹ với hắn chỉ còn nước chịu thiệt.
Mẹ Kiều im lặng một lát , lập tức bật thốt lên mắng “Cái đứa nhỏ này Mồm mép đi đâu hết, mấy loại này nói bậy được à Tiểu Tuấn chờ mẹ gặp Kiều Ninh, con xem mẹ xử lí vợ con như thế nào, nhưng mẹ cũng nhắc con vài câu, sinh con là việc lớn, vợ chồng sinh hoạt không hài hòa cũng không phải chuyện nhỏ, mẹ biết con là vận động viên, đôi khi không biết nặng nhẹ, Tiểu Ninh là vợ của con, phải kiềm chế một chút, tháng trước con bé về nhà, đầu gối lấm tấm vết bầm tím, thế nên Tiểu Ninh không muốn sinh hoạt vợ chồng đấy con ạ ”
Lời mẹ Kiều nói ra, ánh mặt Thẩm Tuấn lập tức ái muội không rõ, Kiều Ninh nằm trong tay hắn, cô tránh được sao.
Chỉ mình cô khổ mà không thể nói, tháng trước cô bị ngã cầu thang hai đầu gối bầm tím ứ máu, sau khi về nhà mẹ cô nhìn cô muốn nói lại thôi, hơn nữa mỗi lần mẹ cô hỏi cô vì sao không muốn sinh con, có phải do nguyên nhân ‘sinh hoạt’ không hài hoa linh tinh, cô ấp a ấp úp không biết trả lời sao cho phải, ai nghĩ mẹ cô hỏi phương diện kia chứ.
Xác thật bọn họ một người cao một người thấp, Thẩm Tuấn là vận động viên bóng rổ đã nghỉ hưu, cao tận 195 mà cô mới chạm nóc 168. Trách gì lúc mới kết hôn xong, các cô đồng nghiệp thường xuyên cười tủm tỉm hỏi cô chịu được Thẩm Tuấn không hay thể lực hắn ta có tốt quá không.
“Vâng, con sẽ chú ý, về sau con cố gắng dịu dàng hơn ạ.”
Nghe hắn nói vậy, không riêng mình mặt Kiều Ninh đỏ mà cả mặt Thẩm Tuấn cũng hơi nóng nóng nốt, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi hột.
“Mẹ không làm phiền các con nữa, nhớ nắm chặt thời gian Tiểu Ninh rụng trứng, không mỗi mẹ con sốt ruột, cả mẹ cũng lo lắng suống đấy, hai con nắm chặt thời gian ha.”
Điện thoại tắt truyền đến tiếng tút tút, không khí một lần nữa khôi phục sự xấu hổ.
Bốn mắt nhìn nhau, tim Kiều Ninh bất chấp đập thình thịch.
Thẩm Tuấn vẻ mắt đắc ý, thành công vạch trần lời nói dối của cô.
“Xem ra trước kia em thích tư thế “làm” đằng sau.”
7
Tuy Kiều Ninh chưa ăn thịt heo nhưng tốt xấu gì cũng đã xem qua heo chạy, nghe lời Thẩm Tuấn vừa nói, trong đầu cô lập tức hiện lên hình ảnh Thẩm Tuần từ phía sau ‘làm’ cô.
Mặt cô đỏ bừng, miệng lưỡi đắng khô, cô khó chịu nuốt nước miếng để giảm bớt cảm giác không khỏe ở cổ họng.
Thẩm Tuấn vòng qua bàn ghế tới gần, Kiều Ninh thấy thế vô cùng hoảng sợ, cô vừa định chạy trốn thì bị Thẩm Tuấn nắm chặt cánh tay, một cơ hội cũng không cho cô chạy thoát.
Ba chữ kết hôn giả đều là thật, thế nhưng Thẩm Tuấn không những không tin mà còn hếch mũi lên tận trời, cố ý khiêu khích cô.
Tình huống bây giờ, không phải hắn định bá vương nghạnh thượng cung chứ
Kích cỡ vật dưới háng thô lớn chưa tính đến, còn có cơ bụng tám múi bóng loáng tặng kèm, hằng ngày cô thấy hắn tập thể dục trong phòng khách, một ngày hơn hai trăm cái chưa than mệt. Nếu hắn ‘muốn’ chẳng phải cô đang sống sờ sờ sẽ bị lăn lộn tới chết trên giường sao, mới một ngón tay cô đã đau phát khóc.
Thẩm Tuấn tới gần cổ, cúi người nở nụ cười không mấy tốt đẹp, hơi thở có chút rối loạn.
Kiều Ninh vội vã gấp giọng “Thẩm Tuấn Thẩm Tuấn Chuyện hai ta kết hôn giả là thật, anh không tin tôi có thể thề, nếu tôi nói dối tôi thề suốt đời này tôi sẽ làm quả phụ.”
“Nếu đúng vậy thì phạt anh hay phạt em đấy?’ Thẩm Tuấn nhướng mày, tươi cười sủng nịch, duỗi tay sờ nhẹ chóp mũi Kiều Ninh.
Hành động và lời nói ái muội của hắn khiến tim Kiều Ninh đập lỡ mất một nhịp
Vì sao đột nhiên hắn biến thành dáng vẻ kia? Nhất thời tim Kiều Ninh bang bang tác loạn.
Cô hoảng loạn, đỏ mặt ậm ừ mói “Là thật, chúng ta kết hôn giả là thật, em…em…xử nữ…anh không tin em cởi quần cho anh…”
⬅ Trước Tiếp ➡