Cô nói hắn có tật xấu khác, hắn còn tin, vậy bệnh liệt dương thì bản thân hắn bị hay không hắn không rõ sao?
Nghe hết hai chữ này, vẻ mặt cha mẹ hai bên càng xấu hổ, loại tình huống kia bị bọn họ mở ra bàn tán, khó chấp nhận nhất khẳng định là Thẩm Tuấn, mà cha mẹ Thẩm Tuấn cũng hiểu rõ tính tình của con trai mình, nếu nổi giận thật, ăn thịt người là chuyện bình thường.
Sau khi dặn dò đôi vợ chồng điều trị thật tốt, cha mẹ hai bên chạy nhanh lấy cớ rời đi.
Cha mẹ vừa đi căn phòng lại quay về một mảnh yên tĩnh, đối mặt với ánh mắt của Thẩm Tuấn, tự nhiên Kiều Ninh có chút hồi hộp.
Cô muốn nói gì để giảm bớt xấu hổ, Thẩm Tuấn lại dẫn đầu mở miệng hỏi “Vì sao cô hoảng hốt thế, cô nói dối à?"
“Tôi...Tôi không nói dối” Kiều Ninh ậm ờ nói “Anh nghĩ tôi nói dối à?”
Làm sao anh ta biết mình nói dối ?
“Không nói dối? Tôi bị bệnh hay không tự tôi không hiểu sao ” Thẩm Tuấn nhíu mày, cô vợ này của hắn, vì sao hoảng như vậy? Hắn rất khó hiểu.
Kiều Ninh như lọt vào sương mù, bệnh kín của nam giới cô không biết nhiều, nói hắn bị liệt dương do nhất thời thuận miệng.
“Cái đó có thể trị khỏi.” Kiều Ninh kiên định nói.
Dù sao hắn mất trí nhớ mà, tương đối dễ lừa gạt.
Nhưng cô chợt nghĩ cũng có lý ấy nhỉ, nếu không bọn họ kết hôn gần một năm, không có con thì phải nói gì với cha mẹ chứ, huống chi bây giờ, khiến hắn cảm thấy cô không nói dối mới là điều quan trọng nhất.
Thẩm Tuấn gật đầu “Được, chuyện dừng ở đây, về sau không cần nhắc lại nữa.”
Thẩm Tuấn dứt lời đứng dậy, đi đến phòng bếp, vừa đi vừa nói “Mấy ngày nay cô ở bệnh viện chăm sóc tôi cũng mệt rồi, thích ăn món nào, tôi làm cho cô ăn.”
Hắn biết nấu cơm? Thẩm Tuấn mất trí nhớ, không chỉ dễ lừa gạt, mà còn dịu dàng hơn nữa, trong nháy mắt, Kiều Ninh hơi dao động, có nên nói với hắn việc kết hôn giả không nhỉ?
“Anh định nấu món gì?” Kiều Ninh đi qua.
“Món nào tôi còn chưa nấu? Tất nhiên không bao gồm mấy món phức tạp, sở trưởng của tôi là nấu mì gói với cánh gà chiên coca đấy, trước khi giải nghệ tôi ra nước ngoài thi đấu, ăn món ngoại không ngon nên ở khách sạn tập nấu vài món, cô nghỉ ngơi đi làm xong rồi tôi gọi.”
Kiều Ninh không dám tin tưởng, hiện tại chẳng những săn sóc, mà còn nói rất nhiều.
Hừm? Hưởng thụ một chút, chờ buổi tối nói với hắn sau vậy.
Dù sao mấy ngày nay cô chăm sóc hắn đến mệt bở hơi tai, đã thế còn phải sắm vai vợ chồng yêu thương nhau, để hắn hầu hạ cô tí xíu cũng là lẽ đương nhiên.
An ủi bản thân xong, Kiều Ninh duỗi duỗi người “Ừm, tôi đi ngủ nhé, làm xong nhớ kêu tôi nha.”
3
Trở về phòng ngủ, Kiều Ninh nằm trên giường chưa được bao lâu thì tiến vào mộng đẹp.
Thời gian trôi qua, Kiều Ninh đang ngủ ngon lành tự dưng cảm thấy cả người nặng nề, môi cũng ẩm ướt, giống như có người đè lên liếm cắn môi cô.
Nỗ lực mở đôi mắt lim dim buồn ngủ, cô chợt thấy khuôn mặt Thẩm Tuấn gần ngay trước mặt, mắt to mày rậm, khụ khụ, khá đẹp trai nha.
Kiều Ninh hoa si trong phút chốc, giây tiếp theo đã bị đầu lưỡi Thẩm Tuấn xông vào miệng, cô bắt đầu phản ứng lại, Thẩm Tuấn hôn cô à?
Aaaaaaaaa
Bọn họ giả làm vợ chồng, ngoại trừ dắt tay ôm nhau vài cái trước cha mẹ hai bên và bạn bè, có khi nào thân mật như thế đâu Hơn nữa, nụ hôn đầu tiên của cô mất rồi huhu.
Nhìn cô ngủ dậy mở to hai mắt, Thẩm Tuấn tưởng cô vừa tỉnh giấc đã gặp hắn nên cảm thấy bất ngờ, đôi tay nhẹ nhàng vỗ về gò má vuốt ve trấn an cô, đầu lưỡi tiếp tục chiếm đoạt lấy miệng nhỏ.
Vừa làm xong đồ ăn, Thẩm Tuấn định đi vào phòng ngủ chính kêu cô ra ăn cơm, ai ngờ cô không ở đấy, lượn vài phòng cho khách thì thấy cô ngủ say giấc nồng trên giường phụ, hắn có chút không đành lòng đánh thức cô.
Nhiều ngày cổ họng "khát khô", khi cô xoay người lộ ra bắp chân trắng nõn, hắn bắt đầu mất khống chế.
Thẩm Tuấn không chống đỡ được nỗi dao động, ngắm dung nhan cô vợ xinh đẹp, lại từ từ chuyển hướng ánh xuống cánh môi phấn nộn mềm mại, hương vị vợ hắn quá tuyệt, xem ra trước kia bọn họ là đôi vợ chồng mặn nồng, mặc dù kết hôn một năm, nhưng khi hôn cô tim cứ đập tác loạn, mười phần xúc động.
Trách gì mấy ngày tại bệnh viên, hắn luôn khó hiểu hắn "vắng vẻ" cô lâu như thế mà hắn vẫn cam chịu được, mặc dù lúc đó người hắn đã khỏe, có thể đè cô thao lộng mọi lúc mọi nơi.
chỗ này mình không hiểu lắm
"Ưm a "
Kiều Ninh ngủ phát ngốc, dây dưa môi lưỡi với Thẩm Tuấn một hồi, sau đó não cô mới bắt đầu chạy, tay chân hợp sức đẩy Thẩm Tuấn ra.
Nhưng trong mắt Thẩm Tuấn đã biến thành trò chơi tình thú của vợ nhỏ, trả tự do môi Kiều Ninh hắn cũng không chịu dừng lại, tiếp tục hôn nhẹ cần cổ trăng nõn, vi vu đến xương quai xanh trước ngực, há miệng "ăn" đầṳ vú cách lớp quần áo.
"A Thẩm...Thẩm Tuấn anh làm gì ư mau dừng lại "
Đầṳ vú truyền tới xúc cảm tê dại xa lạ, Kiều Ninh vừa có thể hô hấp nháy mắt biền thành bùn nhão, tiếng hô đau mang theo tiếng than nhẹ quyến rũ.
Liếm Liếm, thế mà đầṳ vú Kiều Ninh trong miệng Thẩm Tuấn ngạnh lên, chứng tỏ cô đang động tình, cô kiều mị thở dốc cự tuyệt hắn, càng làm hắn kiên định nghĩ rằng đây là tình thú vợ chồng bọn họ.
"Không "làm" lâu như vậy, chẳng lẽ em không muốn à?" Thanh âm Thẩm Tuấn khàn khàn, hô hấp hỗn loạn.
"Không phải...Chúng ta ư a"
Bàn tay to duỗi đến làn váy phía dưới, theo đùi thon dài trắng tuyết sờ đến chỗ bắp đùi, ngón tay Thẩm Tuấn nhẹ nhàng xoa nắn huyệt sau lớp quần lót, làm cô định nói ra chân tướng liền hóa thành tiếng rên ɾỉ kiều suyễn.
Một tay hắn kẹp chặt hai chân cô, một tay khác không kiêng nể gì mà khiêu khích trêu đùa địa phương mẫn cảm nhất của cô, bị khoáı cảm xa lạ đánh úp, thân thể Kiều Ninh mềm thành bãi nước, có chút không biết làm sao, không biết nên cự tuyệt thế nào, đột nhiệt dục hỏa tràn đầy Thẩm Tuấn.
Đến khi cô mơ mơ hồ hồ bị cởi mất quần lót, ngón tay Thẩm Tuấn theo dâm thủy̠ trơn trượt tiến vào huyệt, đi tới nửa đường thì bất ngờ bị dị vật đâm trúng màng xử nữ khiến cô khó chịu tột cùng.
"Đau Không cần mau lấy ra đi "
Cô vẫn còn là xử nữ, huyệt non nớt chưa từng bị ai xâm phạm, nhưng Thẩm Tuấn không biết, chỉ đăm đăm cho rằng bọn họ sinh hoạt nhiều lần nên mới không cố kỵ mà có chút thô bạo.
Ai ngờ ngón tay vừa cắm trong cơ thể cô, hắn liền lập tức nhận ra dị thường, huyệt cô co rút không ngừng run rẩy, cất chứa một ngón tay mà cô cũng cần cố sức như vậy.
Kích cỡ chính hắn, đương nhiên hắn hiểu rõ nhất, nhưng một ngón tay cô đã thấy đau, vậy trước kia bọn họ làm t̠ình kiểu quái gì thế?
Thẩm Tuấn nghe cô hô đau, kinh hoàng thất thố rút ngón tay trong cơ thể cô, đứng dậy nghi hoặc hỏi "Sao thế này? Chúng ta chưa từng chung phòng à? Đau lắm không em?"
Đầu ngón tay hắn sót lại dịch thể trong suốt của cô, đối mặt với câu hỏi lộ liễu, thoắt cái mặt Kiều Ninh đỏ bừng.
Rốt cuộc kết hôn giả gần một năm, hai người ở chung với nhau như bạn bè, đảo mắt cái tự dưng thân mật , tự nhiên Kiều Ninh vừa thẹn thùng vừa xấu hổ.
"Chúng ta chưa từng chung phòng." Kiều Ninh chống tay ngồi dậy, rũ mắt nói nhỏ.
Vợ hắn vẫn là xử nữ ?