⬅ Trước Tiếp ➡
Trợ lý Trình cũng lên xe theo, hôm nay thời gian Lãnh Tư Thành ra ngoài có chút sớm, dĩ vãng tới nơi này, giống như sẽ ở phòng STAR trực tiếp nghỉ ngơi một đêm. Sau khi lên xe Lãnh Tư Thành an tĩnh dị thường, trợ lý Trình từ kính chiếu hậu trộm ngắm liếc mắt một cái, gương mặt anh tuấn của Lãnh Tư Thành không có chút biểu tình nào, nhắm mắt lại, đầu ngửa về phía sau dựa vào trên ghế xe nhắm mắt dưỡng thần. Chỉ là đỉnh mày nhăn càng sâu, khóe môi nhấp lên độ cung cũng càng lúc càng lớn.
Trợ lý Trình đi theo bên người Lãnh Tư Thành nhiều năm, sớm đã có thể phán đoán tâm tình qua nét mặt của ngài ấy. Vừa rồi lúc đi ra từ bữa tiệc, ngài ấy còn thực nôn nóng, nhưng sau khi qua giao lộ thứ nhất, thái độ liền lập tức trở nên thực lạnh băng. Vốn tưởng rằng tới STAR có thể thả lỏng tâm tình, không nghĩ tới lại ra ngoài nhanh như vậy, hơn nữa biểu tình càng khó coi……
Tuy rằng có chút lo lắng bị tức giận của anh quét qua, trợ lý Trình vẫn là không thể không hỏi: “Lãnh tổng, kế tiếp chúng ta muốn đi đâu?”
Lãnh Tư Thành không có trả lời.
Trong xe một mảnh an tĩnh.
Hồi lâu sau, ghế sau truyền đến giọng nói lạnh lùng của Lãnh Tư Thành: “Tùy tiện.”
“Tùy tiện” là đi nơi nào? Trợ lý Trình còn muốn đuổi theo hỏi, trộm liếc mắt nhìn kính chiếu hậu một cái, Lãnh Tư Thành vẫn nhắm mắt lại, đến một chút hứng thú giải thích cũng không có. Nhưng quanh thân tràn ngập khí chất đông lạnh, phảng phất đang báo cho anh biết -- nếu lại quấy rầy, chính mình nhất định sẽ chết!
Trợ lý Trình bất đắc dĩ, đành phải phát động xe, lái lên con đường.
Thành phố Yến đêm khuya, con đường hiếm khi thông suốt. Lúc chạy đến bên cạnh vòng Bắc Nhị, tình hình giao thông lại bỗng nhiên bị kẹt lên. Trợ lý Trình vừa nhìn phía trước, tựa hồ là ở trên vị trí cầu vượt cách đó không xa đã xảy ra tai nạn xe cộ, chiếc xe chỉ có thể thong thả đi về phía trước.
Đột nhiên hạ chậm tốc độ, cũng làm Lãnh Tư Thành vẫn luôn nhắm mắt không nói chuyện mở mắt ra, ấn đường hơi hơi nhăn lại, hiển nhiên rất không vừa lòng với cảm giác dừng lại này. Quay cửa kính xe xuống chuẩn bị nhìn xem tình huống bên ngoài, ánh mắt dừng ở đến ven đường cách đó không xa, giấu ở sau một loạt đại thụ cao lớn, một tòa vật kiến trúc còn tính như là rộng lớn an tĩnh, đáy mắt Lãnh Tư Thành, chợt lóe lóe.
-- Đó là, trường học cũ của anh và Cố Thanh Thanh .
Sao không tiếp tục? (4)
Trợ lý Trình nhìn thấy ánh mắt rời rạc của anh, biểu tình tựa hồ thư hoãn rất nhiều, nhanh chóng nói hai câu hòa hoãn không khí: “Lãnh tổng, vừa rồi, tiểu thư Trần Văn Tiệp kia vẫn luôn gọi điện thoại cho ngài.”
 
Lãnh Tư Thành vẫn luôn nhìn về phía ngoài cửa sổ, thần sắc nhàn nhạt, đến hứng thú trả lời một tiếng cũng không có. Loại phụ nữ này đều không có dãy số riêng của Lãnh Tư Thành, nhiều nhất chỉ có thể liên hệ đến trợ lý Trình.
Trợ lý Trình bất đắc dĩ, đang muốn nói gì đó, điện thoại lại gọi vào. Chỉ là, lần này gọi lại đây, là dãy số riêng của Lãnh Tư Thành.
“Lãnh tổng, điện thoại của ngài.”
Lúc này Lãnh Tư Thành mới thu hồi ánh mắt, cầm lấy di động vừa nhìn, là số máy bàn biệt thự Tây Sơn Cố Thanh Thanh ở. Anh cầm di động, mắt lạnh nhìn hồi lâu, vẫn luôn chờ đến điện thoại sắp tự động cắt đứt, mới chậm rãi tiếp thông: “Chuyện gì?”
 
Điện thoại là người hầu gọi tới: “Lãnh tiên sinh, phu nhân cô ấy đã trở lại, mắc mưa, giống như có chút cảm mạo. Ngài có muốn lại đây nhìn xem không?”
Lãnh Tư Thành vẫn luôn nghe cô ta nói xong, sau đó mới trầm thấp mở miệng: “Cô ta khó chịu liền tìm bác sĩ cho cô ta, tôi cũng không biết xem bệnh!”
Cắt đứt điện thoại, Lãnh Tư Thành tựa hồ tâm tình càng không xong. Tay nắm di động lúc chặt lúc lỏng, ấn đường thiếu chút nữa nhíu thành một ngọn núi nhỏ.
Trợ lý Trình sợ tới mức không dám nhìn ra sau nữa, cũng không dám nói thêm một chữ, chỉ là gắt gao nắm tay lái, hận không thể chính mình co rúc thành một cây kim. Xe thực mau lái qua đoạn đường hỗn loạn kia, chạy tốc độ nhanh hơn, anh ta cũng không dám hỏi anh muốn đi đâu.
Đèn đường lúc sáng lúc tối chiếu rọi ở trên mặt bực bội rối rắm của Lãnh Tư Thành, anh nhìn cảnh sắc lùi lại chạy như bay ngoài cửa sổ xe, nắm chặt thành hai đấm, lại chậm rãi buông ra: “Đi…… biệt thự Tây Sơn.”
----
⬅ Trước Tiếp ➡