⬅ Trước Tiếp ➡
Nghe vậy, tim Lãnh Như Tuyết như bị một cây trâm đâm vào.
Cô không nghĩ rằng lần nữa gặp lại sẽ nói với nhau câu đầu tiên như vậy, cô nghĩ là anh sẽ tức giận chất vấn cô, hoặc khinh rẻ cô là loại phụ nữ hám của.
Còn yêu anh không?
Mắt cô cảm thấy cay cay, nhưng lại không rơi lệ, cô buồn cười nhưng không nặn nổi nụ cười.
Thấy ánh mắt thâm trầm của Cố Dĩ Mặc vẫn nhìn mình chằm chằm, cô trốn tránh nhìn đi chỗ khác.
"Nếu câu trả lời là phủ định, bây giờ em có thể xuống xe"
Lãnh Như Tuyết kinh ngạc ngẩng đầu lên. Vẻ mặt anh vô cùng nghiêm túc, tuyệt đối không giống đang đùa.
Trong lòng cô phát hoảng, nắm chặt lại cánh tay anh "Không! Em không xuống xe! Có chết cũng không xuống"
Cô không có mặt mũi để nói chữ "yêu" đó, năm đó cô đã phản bội anh.
Nhưng mà, cô không muốn tiếp tục sống một mình nữa.
Nếu như Cố Dĩ Mặc không xuất hiện, cô cũng sẽ tiếp tục sống như một cái xác không hồn, nhưng anh đã xuất hiện, cho nên cô không thể buông anh ra nữa.
Đọc truyên ngôn tình ngắn sẽ giúp chung ta có vốn từ đa dạng không chỉ giúp xây dựng mối quan hệ với nhiều loại người khác nhau, mà việc biết thêm từ lóng y học, luật, và các lĩnh vực kỹ thuật/chuyên môn khác có thể giúp bạn tránh bị lợi dụng, và cho phép bạn chủ động hơn khi tiếp cận với bác sĩ, luật sư, kỹ sư cơ khí, chăm sóc khách hàng, và những người tương tự vì truyện tại haha truyện luôn hướng đến những quyển truyện hiện đại.
Tuyệt đối, tuyệt đối không thể.
Cố Dĩ Mặc với tay lấy hai tờ giấy đưa tới trước mặt cô "Ký đi"
Là thỏa thuận ly hôn.
Lãnh Như Tuyết hít sâu.
Trên thỏa thuận đã ký sẵn tên Lạc Tử An, xem ra từ lâu hắn đã tính toán đuổi kẻ sát tinh này ra khỏi nhà rồi.
Cô nhận lấy bút, nhanh chóng ghi ba chữ Lãnh Như Tuyết.
Thật là nực cười, ngày này năm năm trước bọn họ kết hôn, đúng ngày này năm năm sau bọn họ ly hôn.
"Em không có tiền hỗ trợ, cũng không có chút cổ phần nào ở Lãnh Thị" Cố Dĩ Mặc lạnh nhạt nói.
"Nói cách khác, bây giờ em hai bàn tay trắng?" Lãnh Như Tuyết lúc này mới nghiêm túc nhìn qua tờ thỏa thuận ly hôn, phía trên quả nhiên viết cô từ bỏ tất cả quyền lợi.
Ha ha ha...! Cô chắc là người duy nhất đến nội dung như thế nào cũng không thèm liếc một cái đã ký tên ly hôn.
"Hối hận?" Giọng Cố Dĩ Mặc lạnh đến nỗi không có lấy một chút ý tứ chê cười cũng chẳng có.
Lãnh Như Tuyết hít một hơi thật sâu, mỉm cười với anh "Vậy thì Cố tiên sinh, sau này anh có nguyện ý nuôi tôi không?"
Năm đó tình yêu của họ cuồng nhiệt, Cố Dĩ Mặc từng cười cô là đại tiểu thư không biết đến nỗi khổ nhân gian, cả ngày chỉ biết phong hoa tuyết nguyệt, ngộ nhỡ lạc phách, không hiểu sẽ sống ra sao.
Khi đó, Lãnh Như Tuyết lúm đồng tiền như hoa, bám chặt tay anh, ngọt ngào hỏi "Vậy thì Có tiên sinh, nếu quả thật có ngày như thế, anh có nguyện ý nuôi em không?"
Hồi tưởng lại quá khứ, Cố Dĩ Mặc lặng yên nhìn cô một cái, lặng lẽ nổ máy.
Thật kỳ quái, Lãnh Như Tuyết cong khóe miệng.

⬅ Trước Tiếp ➡