Chỉ có điều, cuộc dạ tiệc này ngoài mặt thì hòa thuận vui vẻ, đằng sau thì sóng lớn mãnh liệt, ai cũng cảm thấy một sự bất an, như thể sắp có sự kiện lớn xảy ra.
Không khí kỳ quặc này khiến khách khứa khiêu vũ cũng không yên lòng, ánh mắt đảo lung tung.
"Xin lỗi, tới trễ" Một giọng nói trầm thấp đột nhiên cắt đứt điệu nhảy của mọi người.
Lãnh Như Tuyết quay đầu lại, một bóng dáng đứng ở cửa đại sảnh, là anh trai của cô Lãnh Như Phong.
Ánh mắt cô sáng ngời, lập tức rời khỏi lồng ngực Lạc Tử An, như con chim khoan khoái chạy về phía Lãnh Như Phong, dang hai tay ra ôm "Anh, anh đến rồi, anh thực sự đã đến"
Cô vừa nhảy vừa cười, hoàn toàn quên mất quá khứ lạnh lùng xa cách, khóe mắt ướt át, tay ôm chặt cổ Lãnh Như Phong, đầu tựa vào hõm vai anh.
Năm năm, đây là lần đầu tiên Lãnh Như Phong xuất hiện ở Lạc gia.
Năm năm trước, Lãnh Thị được bảo vệ nhưng Lãnh Như Phong không thể tha thứ cho em gái "bán mình" cầu hòa bình, anh thà rơi vào cảnh bần cùng, đi ăn xin ngoài đường, còn hơn để em gái duy nhất rơi vào gia đình ác ma này, nhưng cô bé luôn nghe lời không biết uống lộn thuốc gì khăng khăng lựa chọn cuộc hôn nhân không được chúc phúc này.
Đến nay đã năm năm rồi.
"Tuyết Nhi, anh trai rất nhớ em" Thân hình Lãnh Như Phong cao to, mấy năm nay bị hành hạ khiến anh trở nên thon gầy "Em có khỏe không?"
Lãnh Như Tuyết gật đầu một cái.
Khỏe, cô dĩ nhiên rất khỏe.
Nhìn Lạc Khải Toàn và mẹ ngày đêm buồn bã đau khổ, để cho bọn họ tận mắt thấy bộ dạng cô và Lạc Tử An "ân ái dị thường", cô sao có thể không khỏe cho được?
Cho dù trong lòng cô ngày ngày chảy máu, đó cũng vì sung sướng mà chảy, khiến cô cực kỳ thoải mái.
"Nhưng mà Tuyết Nhi, anh sống không tốt, rất không tốt" Lãnh Như Phong cau mày, sau đó khẽ đẩy cô ra, sải bước về phía Lạc Tử An, đưa cho hắn một tập hồ sơ thật dày "Lạc thiếu gia, ký hợp đồng với tôi đi, đây là cơ hội sống còn duy nhất của Lạc Thị"
Năm năm rồi. Anh nỗ lực suốt 5 năm, hợp tác với tổng công ty ở Hồng Kong, đánh cuộc toàn bộ gia sản, để chờ cơ hội đánh bại Lạc Gia.
Nghe vậy, khách khứa xung quanh xôn xao, vô số đôi mắt nhìn chằm chằm vào tập tài liệu.
Việc kinh doanh của Lạc Thị quả nhiên gặp vấn đề lớn rồi.
Nhưng chẳng phải Lãnh gia và Lạc gia kết thân sao? Sao lại trở thành đối đầu như vậy?
Có vẻ như Lãnh Như Phong tính thâu tóm Lạc Thị.
Ân oán của những gia đình giàu có, thật không biết thật giả ra sao?
Lạc Tử An cúi đầu nhận đống tài liệu, lại ngẩng đầu nhìn Lãnh Như Phong, cười một tiếng "Như Phong, tôi nhớ là chúng ta đã là bạn bè..."
"Đã từng, hôm nay không còn nữa" Lãnh Như Phong quả quyết cản lời hắn.
"Như Phong, cần gì phải tuyệt tình như vậy?"
Lạc Tử An là một đệ tử chính cống của phái chơi bời phóng túng, cũng không giỏi về sự nghiệp kinh doanh, Lạc Thị trên tay hắn bị lột sạch cũng là chuyện thường.