Nghe xong, Bảo Hoa toát mồ hôi lạnh.
“Bây giờ ngươi cảm thấy thế nào?” Mai Tương chậm rãi hỏi.
Khuôn mặt nhỏ của Bảo tái nhợt, nàng nghiêm túc cảm nhận một chút.
Hình như… bụng nóng nóng, lưng lại lạnh buốt. Chẳng lẽ đây là tác dụng của thuốc?
“Xong rồi… xong rồi…” Bảo bối rối siết chặt tay áo.
Mai Tương nhướn mày, nghe nàng chán nản nói
“Nhị gia… nhị gia hình như trông đẹp hơn trước.”
Mai Tương đưa tay bóp trán, cố gắng nhịn cười.
“Thật vậy sao?”
Y mỉm cười nhàn nhã, khóe môi cong lên rạng rỡ
“Vậy ta có thể đem nó cho người trong lòng uống, để nàng ấy thích ta rồi.”
Đôi mắt Bảo Hoa tràn đầy vẻ không thể tin được, nàng vội vàng lắc đầu
“Nhị gia làm vậy chẳng phải là cưỡng ép dân nữ…”
Mai Tương hờ hững rót đầy chén trà
“Ta thích thứ gì, đương nhiên phải đoạt lấy.”
Bảo sững sờ nhìn y, kinh ngạc nói
“Cô nương bị ngài cướp đi cũng sẽ lấy cái chết để chứng minh tấm lòng.”
Dẫu sao, vở kịch nào cũng viết như vậy.
“Ai nói với ngươi, ta cần một người sống?”
Mai Tương cười lạnh
“Thứ ta muốn, dù là chết, cũng phải thuộc về ta.”
Đôi mắt y chợt lóe lên, sâu thẳm như vực thẳm đen tối, tựa như muốn nuốt chửng linh hồn người khác, khiến người ta tình nguyện bước vào con đường không lối thoát.
Bảo không biết mình bị lời nói đáng sợ của y hay ánh mắt thâm hiểm kia làm cho khiếp đảm, mà bất giác lùi lại một bước, rồi ngồi bệt xuống đất.
Đúng lúc này, Mai Khâm từ bên ngoài trở về, nhìn thấy dáng vẻ chật vật của Bảo Hoa.
Đối diện nàng, Mai Tương đang cầm chén trà, gương mặt tái nhợt.
Y chậm rãi nhìn về phía Mai Khâm, nở nụ cười nhẹ nhàng
“Xem ra, Bảo Hoa vẫn còn sợ ta. Đệ đưa nàng về nghỉ ngơi, dỗ dành cẩn thận mới phải.”
Đây hoàn toàn là dáng vẻ một người ca ca yếu đuối, dịu dàng vô hại, xa rời thế tục.
Bảo Hoa thất thần đến mức, trong đầu chỉ toàn là gương mặt như được tạc từ ngọc vừa rồi của Nhị công tử.
Nàng cúi đầu nhìn con đường dưới chân, nghi ngờ bản thân bị dược hiệu làm ảnh hưởng quá sâụ Càng nhắc nhở mình không được nghĩ tới, thì gương mặt kia lại càng in đậm, khiến nàng khó lòng gạt bỏ.
Mai Khâm bỗng nhiên dừng lại, khiến đầu Bảo Hoa nhẹ nhàng va vào lưng y.
Bảo Hoa như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, vội vàng lui ra saụ
Lúc này, nàng mới phát hiện mình vẫn luôn nắm lấy tay áo của Mai Khâm.
Nàng ngượng ngùng buông tay, “Ta vẫn luôn nắm lấy tay áo của gia sao?”
Khóe môi Mai Khâm mang ý cười, “Đúng vậy, từ lúc rời đi, ngươi vẫn luôn nắm lấy tay áo của ta.”
Cuối cùng, Bảo Hoa cũng cảm thấy mặt mình nóng bừng. Hành động của nàng như vậy, thế mà Tam công tử lại không tỏ ra phiền lòng, ngược lại còn khoan dung chiều theo.
Chẳng trách lúc đi, ánh mắt của Mai Tương nhìn nàng lại có phần kỳ lạ.
Một nô tỳ như nàng, trước mặt Mai Tương lại có thái độ như thể dựa vào sự sủng ái của Tam công tử để khıêu khích đối phương.
Mai Khâm nói với nàng, “Bảo Hoa, nhị ca là người rất tốt, ngươi đừng suy nghĩ quá nhiềụ”
Thấy y tín nhiệm đối phương đến vậy, Bảo Hoa càng không dám nói lời gì, chỉ có thể nuốt những điều muốn nói xuống, như nuốt một viên đá nặng trịch, im lặng gật đầụ
Sau khi trở về Tú Xuân Viện, Mai Khâm đột nhiên hỏi Bảo Hoa sinh thần của nàng là ngày nào.
Bảo Hoa khẽ đáp, “Ta không nhớ rõ chuyện ngày xưa, nên cũng không nhớ sinh thần của mình.”
Mai Khâm không thấy lạ.
Nhiều người sinh ra đã phải chịu đựng nhiều bất hạnh, đừng nói đến sinh thần, thậm chí cha mẹ mình là ai cũng không biết rõ.
“Chi bằng chọn một ngày ngươi thích, lấy đó làm sinh thần cũng được.”
Bảo Hoa lắc đầu, nàng không có ngày nào đặc biệt yêu thích cả.
Mai Khâm cũng không ép buộc, “Tùy ngươi thôi, chỉ là ở sinh thần, như Thuần Tích các nàng có thể nhận thêm ít tháng tiền, coi như lấy may…”