Chương 17
tiếng gió nỉ non.
Lý Thiệu "Không có cái gì?" Lý Mộ Nghi lưu luyến cọ đầu lên vai hắn, hoảng hốt tỉnh táo trở lại, rút lại lời nói do đắm chìm trong sắc dục ban nãy rồi trả lời "Không có gì." Ngày thứ tư sau khi Nhạn Nam Vương thắng lợi trở về, thánh thể Hoàng thượng không tốt nên bãi triều sớm.
Lý Mộ Nghi mặc áo bào thêu Thanh Loan vào triều bái kiến Thiên tử, vào cung thăm bệnh.
Nàng diện một bộ có cổ áo cao để che đi những vệt đỏ cùng dấu răng trên cổ, ánh nắng xuyên qua tấm lụa bích mỏng, làm nổi bật làn da tinh xảo trong suốt, đôi mắt lấp lánh như ngọc, dáng vẻ thanh thoát tuyệt mỹ, đẹp đến mức làm xao xuyến tâm hồn.
Trong cấm cung.
Lý Hoàn nửa nằm trên giường, nô tài quỳ khắp cả cung điện, trên tay mỗi người nâng một hộp trái cây, dĩa bánh ngọt, chung đồ ngọt, để khuyên nhủ Hoàng thượng uống thuốc.
Thấy Lý Mộ Nghi yết kiến, thái giám đang định truyền lời thì bị Lý Mộ Nghi nâng tay cản lại.
"Trẫm không uống Cút..
Cút đi " Lý Mộ Nghi vừa bước vào điện, ly thuốc vừa bị Lý Hoàn quát mắng vung tay hất đổ lập tức dừng dưới chân nàng, nước thuốc văng đầy sàn.
Lý Mộ Nghi không giật mình trước giông bão này, có điều đám cung nữ phía sau lại run bần bật vì sợ hãi, vội vàng quỳ xuống thỉnh tội với Hoàng thượng và Trưởng Công chúa.
Lý Hoàn không ngờ Lý Mộ Nghi lại tới đúng lúc như vậy.
Tuy rõ ràng là ngôi cửu ngũ chí tôn, đã là một thiếu niên trưởng thành tuấn tú, vậy mà Lý Hoàn vẫn như một đứa trẻ trước mặt Lý Mộ Nghi.
Lúc này càng giống như hắn ta đã làm điều gì sai bị trưởng bối bắt được, chột dạ tới nỗi không dám nhìn thẳng.
Lý Mộ Nghi phất tay ra hiệu mọi người lui xuống, nhận lấy một chén thuốc khác từ tay y quan rồi ngồi xuống bên cạnh giường, thổi nguội một thìa thuốc, tay nàng dừng lại giữa không trung, cũng không cất một lời nào mà chỉ lẳng lặng nhìn Lý Hoàn.
Sự dỗ dành mang theo áp bức vô hình này đã khiến Lý Hoàn buông vũ khí đầu hàng.
"Trẫm uống thuốc đàng hoàng là được, tỷ tỷ đừng nhìn trẫm như vậy." Hắn ta thấp giọng oán trách.
Lý Mộ Nghi cười mỉm, đưa chén thuốc cho hắn ta "Hoàng thượng tự mình uống đi, uống hết trong một lần, như vậy có thể sẽ bớt đắng hơn." Lý Hoàn nghe lời nàng nhất, hắn ta nhận lấy chén thuốc và uống hết trong một hơi, vị đắng làm đầu lưỡi tê dại, gương mặt non nớt nhăn nhó.
Rất nhanh sau đó, Lý Mộ Nghi nhét một miếng bánh hoa mai vào giữa hai hàm răng đang cắn chặt, Lý Hoàn há miệng ngậm vào, đầu lưỡi vô tình lướt qua đầu ngón tay lạnh lẽo.
Sau khi ăn thêm vài miếng, vị đắng kia mới dần dần trở nên chua chát và dịu xuống.
Lý Mộ Nghi nói "Bá tánh trong thiên hạ đều nhớ mong long thể của Hoàng thượng, về sau chớ nên tùy hứng như vậy nữa." "Nếu thực sự có người nhớ mong thì tại sao lại không biết trẫm sợ đắng; nếu biết trẫm sợ đắng thì nên vào cung an ủi trẫm.
Người duy nhất biết trẫm sợ đắng chỉ có tỷ tỷ, sẵn sàng tới an ủi trẫm cũng là tỷ tỷ, có thể thấy trong thiên hạ này chỉ một mình tỷ tỷ quan tâm đến trẫm." Lý Mộ Nghi sửng sốt một lúc khi nghe thấy hắn ta nói một loạt như đang ra khẩu lệnh, nàng không khỏi bật cười, vuốt nhẹ trán hắn ta rồi nói "Đương nhiên có người muốn đến nhưng bởi vì ngại thủ vệ trong cấm