Chương 12
"két" một cái, sự náo nhiệt chớp mắt quay về trần thế, lại chớp mắt lặng lẽ rơi xuống địa ngục.
Cách màn lụa mỏng xanh, nàng chỉ có thể mơ hồ thấy một bóng dáng cao gầy, treo lồng chim vào phía sau cửa, tiến lại gần nàng.
Dáng vẻ nhỏ nhắn được bao phủ dưới ánh nến đỏ tươi, bầu ngực nhỏ trắng nõn mềm mịn giống như hai quả đào trắng.
Nam nhân bắt lấy cẳng chân còn thon dài hơn cả cánh tay, ôm lấy thân hình mềm mại thanh thuần như một nụ hoa chưa nở, là một sự hấp dẫn trí mạng đối với người chiết hoa.
Lụa mỏng xanh bị vén lên, trước mắt nàng là khuôn mặt trắng trẻo, u ám nhưng đẹp một cách kỳ lạ.
Đường nét còn mềm mại hơn cả nữ nhân, hai con mắt đen như hố sâu không có ánh sáng, chỉ khi nhìn vào đôi mắt sáng của nàng mới mỉm cười.
Bàn tay lạnh lẽo mơn trớn mặt ngọc xinh đẹp của nàng, khe khẽ gọi "Trĩ Nô." Hai chữ này giống như đinh sắt đóng vào xương cốt nàng, mỗi lần nghe thấy đều khiến cả người nàng trở nên lạnh lẽo.
Lý Mộ Nghi mở mắt trong bóng tối, khắp người đầm đìa mồ hôi như mới tắm nước lạnh, áo ngủ thấm ướt.
Đôi môi đỏ mọng run rẩy, ngực phập phồng thở hổn hển.
Từ khi được Cao Hoàng hậu cứu khỏi Giáo Phường Ti, đã nhiều năm rồi nàng không mơ về người đó.
Thế nhưng chỉ vì một con chim ngoài cửa sổ, người đó lại chui vào trong giấc mơ của nàng một lần nữa, mọi thứ vô cùng rõ ràng chân thật.
Ngoài cửa sổ, không biết mưa rơi tí tách từ khi nào, thi thoảng xen lẫn tiếng sấm mùa xuân.
Lý Mộ Nghi sai người vào hầu hạ, sau khi rửa mặt chải đầu xong thì dùng bữa.
Nàng không có khẩu vị nên ăn không nhiều, mỹ nhân mệt mỏi đứng dưới mái hiên nghe tiếng mưa rơi.
Một lát sau trời mới ngớt mưa, sắc xanh sắc đỏ trong khu vườn rực rỡ.
Con chim trong lồng rụt cổ lại mổ lông, rung rung những giọt mưa, sau đó lại vui vẻ kêu líu lo.
Lý Mộ Nghi cầm chiếc quạt tròn hoa mai có họa tiết nứt băng, nghe nó kêu loạn, nàng lập tức ném cây quạt trúng lồng chim, bạch trĩ sợ tới mức vỗ cánh bay tán loạn.
Tỳ nữ đứng đó hầu hạ vội quỳ xuống khuyên nhủ "Điện hạ, Lục Vương gia trước khi đi đã dặn, nếu con chim này bị gì nhất định sẽ lột da chúng nô tỳ.
Thỉnh điện hạ khai ân." Lý Mộ Nghi âu sầu đứng một lúc, châm biếm nói "..
Hắn luôn lưu tình đối với mấy món đồ chơi này." Có lẽ do cơn mưa dai dẳng nên đến khuya Lý Thiệu mới quay lại phủ Trưởng Công chúa, tự nhiên chẳng khác gì vương phủ của hắn.
Sở Châu đại thắng, trong quân không thể thiếu một bữa tiệc mừng cho Nhạn Nam Vương, dùng binh quyền Sở Châu chỉ để đổi lấy con chim tước có tiếng hót giòn vang, câu chuyện phong nhã này sớm đã trở thành giai thoại trong quân doanh.
Người ngoài nói Nhạn Nam Vương như một vị thần tiên, người phàm khó mà sánh kịp.
Lý Thiệu đã quá quen mấy lời nịnh nọt nên xem như gió thoảng bên tai, song hắn cũng rất hưởng thụ, bất giác đã ngà ngà say.
Sau khi tan tiệc, hắn đi về hướng phủ Vĩnh Gia công chúa, nô tài đi theo vội vàng đỡ người đến quý phủ.
Đôi mắt Lý Thiệu mơ màng không rõ cảm xúc, tâm trạng khá tốt, nhìn ai cũng như nhìn ý trung nhân.
Tỳ nữ quý phủ Trưởng công chúa thẹn thùng đỏ mặt, không dám ngẩng đầu nhìn hắn.
Lý Thiệu đi vào trong phòng, thấy Lý Mộ Nghi đã ngủ bèn