Trong đầu của Lâm Sang lúc này dường như chỉ toàn là đau khổ! Không lẽ thân phận nghèo khổ thì sẽ bị người ta khinh thường sao?! Không lẽ bản thân sống tốt cũng là sai sao?! Không lẽ mọi thứ hắn cố gắng xây dựng trong mắt mọi người chỉ là con số không?! Họ chỉ cười cười với hắn trước mặt thôi sao?!
Cha hắn là tội phạm, hắn có muốn đâu! Mẹ hắn theo người khác, hắn cũng đau mà! Sao lại đối xử với hắn như vậy chứ!!! Tại sao?! Tại sao?!
Hai dòng nước mắt không biết tự lúc nào lăn dài trên má cậu thanh niên với ngọn đèn dầu leo lét trong căn nhà nhỏ hẹp.
Hắn có rất nhiều giấc mơ, nhiều hy vọng…. Hắn định sau khi tốt nghiệp xong sẽ lên Sài Gòn đi kiếm một công việc. Rồi sau đó sẽ về lại Tân An rước Cúc, sau đó sẽ cùng cô có một gia đình vui vẻ, hạnh phúc. Nhưng giấc mơ đẹp luôn không thành công, lúc hắn thấy bản thân về lại quê thì Cúc cũng đã là vợ của Trình Hào rồi, thằng khốn đó sẽ được làm như những gì mà hắn coi ban chiều. Hắn sẽ bắn đầy mầm giống của hắn vào khe hồng hào của thiếu nữ. Sau đó cả hai sẽ có con, sẽ hạnh phúc. Còn hắn, đứa con bất hạnh nghèo khổ sẽ mãi là một thằng cô đơn!!! Một thằng thất bại!!!!
Không!!! Không!!! Hắn phải có được Cúc!!! Cô phải là của hắn! Sau đó hắn sẽ cưới cô rồi lên thành phố đi làm!!! Hắn phải có được cô!!! Đúng rồi!!! Như vậy mấy thằng khốn này đừng bao giờ mơ chạm được ngón chân của cô!
Cùng lắm, hắn đi tù mấy năm rồi ra cũng cưới được cô thôi! Dù sao bố hắn cũng đi tù mà, người ta cũng đâu xem trọng con một thằn tù tội!!! _ Ánh mắt cậu trai trẻ mười tám tuổi đầy vẻ thù hận! Hắn hận cuộc đời, hận hết mọi thứ! Nhưng... Vẫn không nỡ hận thiên thần trong lòng hắn...
Nhưng hắn biết ở quê, thể diện của phụ nữ chỉ ở sự trinh trắng, lúc đó thì hắn không tin gia đình thằng Trình Hào “danh giá” kia còn dám dòm ngó cô!
---
Rồi mọi việc Lâm Sang dường như đều sắp xếp cả!
Hôm đó là thứ bảy cuối tuần, hắn nói trên thị xã bán vài món đồ dễ thương lắm. Cúc suy nghĩ một hồi rồi nhìn vẻ mặt chân thành của hắn mới bậm gan mà đi cùng. Dù biết là về nhất định cũng bị mắng một trận!
Cô bé vô tư cười tươi với hắn, lòng hắn khẽ nhói, nhưng nhanh chóng nhớ lại việc hôm qua mà cười khinh bỉ. Hắn chở cô bằng chiếc xe đạp cũ đến giữa nơi hoang vắng bỗng hắn nói muốn đi ngoài, bèn dẫn cô vào lùm cây um tùm gần đó!
Đời chờ một lúc cô bị một chiếc khăn ụp vào mặt và sau đó tỉnh lại bản thân đã bị bịt chặt đôi mắt rồi!
Hắn đem Cúc vào nhà nghỉ với tất cả số tiền dành dụm được, để cô có được lần đầu thoải mái. Vì việc này mà hắn tốn rất nhiều tâm tư, hắn nghiên cứu sách báo rất nhiều về làm tình! Hắn muốn Cúc cũng mãi không quên được lần đầu tiên này!
-Ai?! Ai bắt tôi vậy?!... Thả tôi ra đi, nhà tôi nghèo lắm không có tiền cho các người đâu!