Nàng làm sao dám hùa theo hoàng đế mà nâng mà nhấc lên một tầng quan hệ biểu ca biểu muội với hắn.
Nguyên Sắt Sắt vờ sợ hãi, kéo ra làn váy, liền muốn quỳ xuống thỉnh tội trước hoàng đế.
Không ngờ Dư Tu Bách từ phía sau duỗi tay lặng lẽ đỡ lấy nàng, nháy mắt ý bảo đã có hắn ở đây.
"Hai người mạc tướng thật không dám trèo cao cùng bệ hạ."
"Ồ?"
Hoàng đế thấy động tác nhỏ giữa hai người, lông mày hơi nhướng lên, lại nghe được lời Dư Tu Bách nói, giờ phút này hắn thật sự là có chút tò mò.
"Mạt tướng là biểu ca của Sắt Sắt, nếu bệ hạ cũng là biểu ca của Sắt Sắt, vậy chẳng phải thần và bệ hạ cũng có thể được xem là anh em sao, mạt tướng cũng chỉ là một tiểu tướng ở biên quan, truyensacfull.com chấm co, ngàn lần không dám phạm tội làm lẫn lộn dòng máu hoàng thất!"
Dư Tu Bách nói tuy rằng chỉ là ngụy biện nhưng khi phân tích lại thì thực sự cũng có vài phần đúng.
Bởi vì tình hình ở biên quan nên ai nấy cũng đều rất căng thẳng, tuy thân thể của Nguyên Sắt Sắt không tốt, không thể ra trận giết địch được nhưng nàng cũng có thể cùng phụ thân học một chút việc tính toán sổ sách, quản gia.
Bộ phận hậu cần ở biên quan, mẫu thân nàng cũng cho nàng cơ hội được trải nghiệm.
Những hạ lễ trong danh sách trình lên hoàng thượng, đều đã được Nguyên Sắt Sắt sửa sang lại.
Hoàng đế cũng biết được một chút tình huống ở biên quan, nên đôi khi hắn cũng đôi ba lần chú ý tới Nguyên Sắt Sắt.
thời gian lâm triều sắp kết thúc, hoàng đế gật gật đầu, đột nhiên nửa thử nửa đùa nói với bọn họ: "Trẫm thấy hai người các ngươi thân mật như vậy, chọn ngày không bằng nhằm ngày, trẫm hôm nay làm mai cho hai ngươi, ban cho các ngươi một hôn ước, nếu được thì sẽ thành mối nhân duyên đẹp, sau này cũng được coi như là xứng đôi vừa lứa."
Nếu đổi khung cảnh hiện tại, Nguyên Sắt Sắt nếu thực sự có thể cùng Dư Tu Bạch đính hôn, nàng sẽ nhảy dựng lên, truyensacfull.com chấm co, chẳng sợ bản thân phải trả giá 3 ngày 3 đêm bệnh nặng nằm liệt giường.
Nhưng hôm nay, hành động của hoàng đế ẩn ẩn như có ý vị cảnh giác đối với Giao Châu, không chỉ có Dư Tu Bạch không đáp ứng, ngay cả Nguyên Sắt Sắt cũng không muốn.
"Bệ hạ nói đùa."
Nguyên Sắt Sắt nhanh nhẹn trả lời hoàng đế.
Nàng là muốn biểu ca thích nàng, thích giống như thích một nữ nhân, nhưng nàng còn chưa đạt được mục đích bản thân định ra nên cũng không thể làm Dư Tu Bách cảnh giác nàng được, nếu không về tiếp cận hắn thì sẽ càng khó khăn.
Trong phủ tướng quân thậm chí còn không có lấy một nha hoàn hầu hạ, ở Giao Chân cũng như vậy, nữ nhân nhiệt tình thích hắn, thổ lộ tâm tình cũng không ít, nhưng tất cả đều bị hắn tránh còn không kịp.
Nguyên Sắt Sắt thực sự thích hắn. nhưng nàng không dám đánh cuộc.
Ít nhất là hiện tại, bởi khi nàng còn chưa chắc chắn, nàng không đánh cuộc nổi.
Thật ra ngày hôm đó khi ở đại điện từ chối ban hôn của hoàng đế, trong lòng Nguyên Sắt Sắt không phải là không hối tiếc.
Nàng vừa mới quen biết biểu ca Dư Tu Bách không lâu, thì đã động lòng với người biểu ca đẹp trai, thông minh ma quái này.