⬅ Trước Tiếp ➡
Buồn cười! Hn đường đường là Dư Tu Bách, Dư thiếu gia chả nhẽ sẽ không tìm được cô nương nguyện ý gả cho hắn sao!
Dư phu nhân không vui lẩm bẩm vài câu, nhìn Nguyên Sắt Sắt thân thiết cười, lại liếc mắt trừng Dư Tu Bách một cái, cũng tạm thời không nhắc tới đề tài này nữa.
Cái tên tiểu tử thúi này, đã hơn hai mươi, còn không định cưới nương tử sao. Nam nhi trong kinh thành này có mấy người tới tuổi như hắn rồi còn chưa đón dâu chứ! Nhi tử sức lớn vai rộng, bà làm nương cũng chỉ có thể ở trong chuyện này quan tâm nhiều hơn.
Đáng thương cho tấm lòng mẫu tử của bà mà!
Sắt Sắt cô nương này nhìn thật xinh đẹp! Nếu tiểu tử thúi nhà mình có phúc khí, cưới Sắt Sắt về nhà .. Nhìn tiểu cô nương trước mặt đang thanh tú dùng cơm, Dư phu nhân đã nhịn không được bắt đầu ảo tưởng Nguyên Sắt Sắt trở thành con dâu bà, sinh cho bà một tiểu tôn tử đẹp như nàng vậy ..
"Sắt Sắt, món này là món ngon nhất trong phủ tướng quân của chúng ta, Giao Châu không có món này đâu, con mau nếm thử!"
"Vâng ạ, cảm ơn thẩm thẩm."
Dư phu nhân nhiệt tình làm tiểu cô nương Nguyên Sắt Sắt chống đỡ không nổi, nhưng mà nàng cũng không quá sợ hãi là được.
Một bữa cơm cả khách lẫn chủ đều vui vẻ, chỉ có Dư Tư Bách có chút không kiên nhẫn nghe mẫu thân lảm nhảm, nhưng đuôi lông mày khóe mắt đều cao hứng, mấy ngày sau cũng không định sai bảo gã sai vặt bên người.
Dư lão phu nhân giúp bọn họ gửi thiệp, Nguyên Sắt Sắt đi theo Dư Tu Bách lần đầu tiên vào hoàng cung, trình lên hạ lễ, một mình yết kiến thiên tử.
"Chu Thấm Nhiên, ngươi biết không? Dư Tu Bách đã trở lại!"
Mấy nữ tử trẻ tuổi tụm năm tụm ba ở đình hóng gió, trong đó một cô nương y xam màu trắng, mặt dài được trang điểm tỉ mỉ, khuôn mặt vui sướng khi người gặp họa nói với một cô gái trạc tuổi y phục đỏ thẫm.
"Hắn trở về thì có liên quan gì tới ta?"
Cô nương mặc hồng y tuy rằng ngoài miệng nói không thèm để ý, kỳ thật trong lòng cũng suy nghĩ, Dư Tu Bách? Cái tên tiểu ma đầu thích cùng nàng đối nghịch đã trở lại? Hắn từ Giao Châu đã trở về?
Đã 5 năm, cũng không biết hắn hiện tại biến thành cái dạng gì rồi, còn đáng ghét như vậy không? Bọn họ bây giờ, chắc cũng sẽ không thể giống như lúc còn nhỏ.
Cho dù khi còn nhỏ không ưa nhau, thích đối nghịch, nhưng xa cách lâu như vậy, Chu Thấm Nhiên nhớ tới những việc ngày trước, truyensacfull.com chấm co, trong lòng vẫn là nhịn không được sinh ra một cảm giác thân thiết.
Chu Thấm Nhiên năm nay đã mười tám sắp đến mười chín tuổi.
Trong kinh thành có rất ít cô nương tuổi như nàng mà chưa gả chồng
Hôm nay, sau khi nàng cũng đã giữ đạo hiếu ba năm, lần đầu tiên ra ngoài tham gia yến hội.
Ai mà biết lại gặp phải người nàng không ưa từ mấy năm trước Ngô Phỉ Phỉ, thấy nàng liền bắt đầu soi mói đủ thứ, giống như không muốn nhìn nàng thoải mái, là cả người nàng rất không thoải mái.
Cô nương dung mạo anh khí, mi cốt thâm thúy cũng không để lý nàng ta, xoay người, đi nhanh ra đình hóng gió.
Nữ tử bị làm lơ tức giận mắng một tiếng.
"Đồ nam nhân! Xứng đáng không gả được, gái lỡ thì!"

⬅ Trước Tiếp ➡