⬅ Trước Tiếp ➡
Cô nhìn thẳng vào bà ta, nói:
"Nhà tôi còn chưa đến lượt thím quản. Chú thím cứ quản tốt chuyện của mình đi là được rồi. Đừng có xen vào chuyện nhà người khác."
Bà thím thấy cô nói vậy thì tức lắm, trợn trắng mắt lườm hai mẹ con cô, móng tay dài sơn đỏ chót bấu vào cánh tay ông chú. Nhưng bà ta cũng chẳng vừa, tức tối trong giây lát rồi đáp lại ngay:
"Đúng là gả được vào nhà chồng có tiền có quyền, còn dám về đây trèo lên đầu chú thím nữa. Nhưng nghe nói, người mà ban đầu cậu Hoàng muốn cưới không phải tên là Tâm thì phải.
Thủ đoạn cao siêu thật, còn bày trò trèo lên giường anh rể, cướp được cả anh rể từ tay chị gái. Thủ đoạn như thế, bảo sao lại chẳng thành phát thanh viên nổi tiếng. Chẳng biết khi cháu gái thân yêu của chúng ta ngủ với anh rể trong biệt thự, tiêu tiền của nhà chồng, đi ra ngoài huênh hoang mình là con dâu nhà họ Lục, có bao giờ nghĩ đến chị gái khốn khổ vẫn đang ngồi trong tù không."
Nửa bước khó đi
Không thể không nói, bà vợ chú hai đã vừa nhanh vừa chuần đâm một dao vào nỗi đau của Tâm. Người trong dòng họ đã vậy, nếu những chuyện này truyền ra ngoài, không biết người ngoài sẽ nhìn nhà cô với con mắt khinh thường đến thế nào nữa.
Cô lạnh mặt cảnh cáo bà ta:
"Tôi nhắc lại một lần nữa, thím không có tư cách xen vào chuyện của tôi. Đừng quên, cơ nghiệp của nhà họ Tô trước giờ đều là do bố tôi gánh vác, chú thím, chẳng qua chỉ là những kẻ vô dụng bất tài mà thôi. Còn về hôn sự của tôi, cả bố mẹ tôi đều không có ý kiến gì, gia đình bên kia cũng đồng ý. Thím nghĩ mình là ai mà dám ở đây chỉ trỏ?"
Bà ta thấy vậy, siết chặt tay, quát ầm lên:
"Nói chuyện với người lớn như thế à? Tao là thím của mày chứ không phải là cháu mày, để mày nói chuyện với tao bằng cái giọng đấy! Hừ, đúng là loại có cha sinh không có mẹ dạy.
Chả trách người ta cũng chỉ coi mày là thế thân. Đợi Dương trở về, mày sớm muộn cũng bị đá thôi!"
 Tâm định lên tiếng cãi lại thì mẹ cô đứng dậy, kéo tay, ngăn cản cô tiếp tục phản bác bà thím.
"Thôi đi, làm con làm cháu, đừng cãi lại chú thím nữa. Em trai con ở nước ngoài vẫn còn đang nhờ chú thím giúp đỡ."
Quay sang bên chú thím, bà nói tiếp:
"Chú thím thông cảm, cháu còn nhỏ không hiểu chuyện..."
Bà thím liếc mắt, nguýt dài.
"Làm vợ người ta rồi còn không hiểu chuyện cái gì? Thôi, tôi cũng chẳng so đo với mẹ con nhà chị nữa."
Ông Chính chồng bà ta cũng gật gật đầu, nhìn anh trai đang nằm trên giường bệnh rồi lại nhìn chị dâu và cháu gái.
"Thôi, anh Triết đang nghỉ ngơi, vợ chồng tôi cũng không làm phiền nữa. Cháu Tâm đến chơi thì ngồi với bố mẹ cháu một lát đi. Đừng gây sự cãi cọ để người ngoài nhìn vào không hay.
Còn chị Vân, chuyện tôi đề nghị chị nhớ suy nghĩ kĩ đi nhé, có gì gọi điện báo cho tôi. Vợ chồng tôi xin phép về trước."
Bà Vân cười cười, tiễn hai vợ chồng nhà đó ra tận cửa khoa rồi mới đi vào.
Tâm không ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường bệnh, mà đi ra cửa phòng bệnh, nhìn ngắm xung quanh. Cô không mấy thân thiết với bố mẹ, nên chung đụng với họ trong một  khoảng không gian chật hẹp luôn khiến cô cảm thấy ngột ngạt.
Ngày còn bé cũng thế, mà bây giờ thì càng như thế.
Vừa rồi, nếu không phải ý đồ của hai vợ chồng nhà chú thím hai quá là quá đáng, thì cô cũng không lên tiếng. Dù ít dù nhiều cũng là tài sản thuộc về mẹ cô, con gái có không thân thiết với bố mẹ đến đâu, cũng không thể nhìn thấy người ta nửa ép buộc nửa dụ dỗ lấy hết cổ phần trong tay mẹ mà không nói gì được.
Mẹ cô tiễn người xong thì quay lại, nhìn thấy cô đang đứng ngoài cửa, liền nói:
"Đến thăm bố thì vào trong, nếu chi có mặt để diễn cho người ngoài xem thì lần sau cũng không cần đến nữa."
Cô thở dài, không hiểu sao mẹ cô luôn có những thành kiến như vậy. Cái gì mà không coi trọng gia đình, không quan tâm người trong nhà, diễn kịch cho người ngoài xem... Từ nhỏ đến lớn, không biết bà đã vì những lý do như vậy để trách mắng cô bao nhiêu lần.
"Mẹ, sao mẹ lại nói vậy? Chuyện vừa rồi, nổi nóng trong phòng bệnh của bố, rồi cãi nhau với thím hai là con không đúng. Nhưng không nói gì thì chẳng lẽ để chú thím nuốt hết cổ phần trong tay mẹ? Sau này mẹ biết trông cậy vào cái gì?"
Không giải thích thì thôi, cô vừa mở miệng giải thích, đã lại  bị bà mắng:
"Cổ phần, cổ phần, con nói như vậy, chẳng lẽ không phải vì con cũng đang nhằm nhe cố phần trong tay mẹ à? Sau này mẹ chết rồi thì kiểu gì con cũng có một phần. Con đang nghĩ thế đúng không? Sao không nghĩ đến bố con đang nằm viện đây, hàng ngày tốn bao nhiêu tiền, em trai con đang học ở nước ngoài, tiền ăn tiền học là bao nhiêu. Bây giờ cả tiền lo cho bố con, em con, đều phải dựa vào chú hai. Con tranh cãi với thím thì con không sao, nhưng người chịu thiệt là em con với bố con đấy!"
Cô ôm vai bà, muốn bà bình tĩnh lại, nhưng vừa gọi một tiếng “Mẹ.." đã lại bị cắt ngang.
"Không cần nói gì nữa, bản thân con không lo được cho gia đình thì cũng đừng hại người nhà như vậ.."
Mẹ cô dạy dỗ cô cũng không được tính là nghiêm khắc, lúc nhỏ thì không lo chuyện học hành, lớn lên cũng không lo chuyện cưới gả, càng không quan tâm tính tình cô như thế nào, ra ngoài có bị bắt nạt hay không. Nhưng trách mắng thì trước giờ chưa từng thiếu. Bất cứ chuyện gì không hay xảy ra, bà đều có thể tìm lý do trên người cô, để trách mắng một trận.
Người ta luôn nói rằng mẹ là người có thể hi sinh tất cả mọi thứ, kể cả mạng sống, vì con. Nhưng ở nhà cô, thì không phải.
 Bà còn định nói thêm gì đó nữa, nhưng người nằm trên giường bệnh đã mở mắt, trầm giọng quát:
"Im cả đi."
Bà thấy chồng đã tỉnh dậy, liền bỏ qua chuyện trách mắng con gái, chạy đến bên giường. Ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường bệnh, bà cầm lấy tay ông, hỏi han đủ chuyện.
"Anh đã dậy rồi à? Hôm nay anh thấy trong người thế nào?
Có đỡ hơn chút nào không? Có khó chịu ở đâu không? Em đi gọi bác sĩ nhé."
Tâm đưa mắt sang giường bệnh, nhìn bố. Người đàn ông nằm trên giường đã không còn vẻ uy nghiêm thường ngày, làn da nhắn nheo, vàng vọt đầy bệnh trạng, đôi mắt lờ đờ thiếu sức sống, đôi môi khô khốc mấp máy. Đến bàn tay đang được mẹ cô cầm lên, cũng run run chứ không còn mạnh mẽ như mọi khi.
"Bố thấy đỡ hơn chưa?"
Ông lắc đầu, không trả lời câu hỏi của ai, chỉ nhìn chằm chằm vào Tâm. Thái độ kì quái của ông khiến bà Vân hơi cảm thấy bất an, bà nằm chặt tay ông.
"Anh sao vậy? Con Tâm nó đến thăm anh. Lúc nãy vợ chồng chú Chính thím Hà cũng ở đây, nhưng thấy anh vẫn đang nằm nghỉ chưa dậy nên chú thím về rồi."
⬅ Trước Tiếp ➡