⬅ Trước Tiếp ➡
Sự kiên nhẫn của Ôn Đông đột nhiên biến mất, anh cúi đầu lại cắn vào miệng Hinh Nhã. Lần này, môi lập tức bật máụ Ôn Đông cắn môi, uy hiếp nói “Kiên nhẫn của tôi có giới hạn đấy?”
"Không, không, không có gì." Hinh Nhã không dám nói, cô chỉ có thể lắc đầu nói không. Cô thì có thể nói gì? Cô luôn biết Ôn Đông không yêu cô. Nhưng cô nghĩ, nếu có thể ở bên cạnh anh nhiều năm như vậy, anh nhất định vẫn sẽ thích cô ở một mức độ nào đó. Ai mà ngờ được rằng cô đánh đổi mười lăm năm trời chỉ để bị người đời khinh thường vì dám trèo lên giường anh rể, người khác có dám ham muốn một người phụ nữ như vậy không? Hơn nữa anh cũng có ý định đẩy cô ra ngoài. Làm sao Hinh Nhã có thể nói điều này?
Một tɾong những nguyên nhân khiến Ôn Đông coi thường Hinh Nhã là vì anh cho rằng cô không phải là một con người bình thường.
Chết tiệt, lấy người trước mặt làm ví dụ. Ai khác sẽ dũng cảm hơn Hinh Nhã sau mười lăm năm nỗ lực, người đó cũng sẽ có được kết quả như vậy. Đừng nói đến việc trả thù hay bất cứ điều gì tương tự, ít nhất cô nên đứng lên tra hỏi anh, rồi nói với anh rằng "sau này anh sẽ hối hận". Nhưng còn Hinh Nhã thì sao? Cô chưa bao giờ dám. Tại sao? Cô có sợ Ôn Đông không? Kỳ thực, phân tích đến cùng, sợ hãi cũng là vì yêụ Cô thực sự yêu một người đến mức để cho người khác làm tổn thương cô như thế này, dù có chảy máu cũng chỉ có thể cầu xin sự thương xót.
Hinh Nhã cứ như vậy trở thành người mà mọi người coi thường. Nhưng không ai suy nghĩ kỹ cả, Hinh Nhã như vậy chẳng phải là phúc lành cho Ôn Đông sao? Đáng tiếc anh không biết trân trọng.
"Cô vì sao lại làm mọi chuyện rắc rối như này?" Ôn Đông thật sự không có quan hệ gì với Hinh Nhã. Nếu là bình thường thì anh đã hành động từ lâu rồi. Nhưng hiện tại, thứ nhất là anh không được khỏe, thứ hai là tình trạng của Hinh Nhã cũng không ổn. Vì vậy, anh chỉ có thể hạ giọng lần nữa.
"Tôi... không muốn quay lại. Anh rể." Hinh Nhã nuốt khan, chậm rãi nói.
"Tại sao?" Ôn Đông hỏi.
"Tôi không muốn." Hinh Nhã lắc đầu và chỉ nói rằng cô không muốn.
"Được." Ôn Đông nắm chặt nắm đấm, nghiêm mặt nói. Hinh Nhã nhận ra có điều gì đó không ổn và đang định đề phòng, không ngờ Ôn Đông đã tóm lấy cô và bế cô lên vai. Trong nháy mắt, Hinh Nhã đã bị Ôn Đông ném lên giường. Lúc này, Ôn Đông giống như một con sói, mắt đã xanh đi sau khi bị đói lâu ngày, ma͙nh mẽ xé toạc váy của Hinh Nhã. Nhìn thấy màu thịt trên ngực Hinh Nhã, Ôn Đông tức giận xé áo sơ mi của Hinh Nhã ra, nhìn thấy cái bánh bao nhân thịt lòi ra, hai mắt Ôn Đông sáng lên, anh vội vàng cắn một miếng. Răng của anh cọ qua lại như thể anh đang rấtđói.
Hinh Nhã liều mạng đẩy đầu Ôn Đông ra, cô cảm thấy khó chịu nhưng lại bất lực.
Ôn Đông bình thường là người rấtbao dung, nhưng một khi đã sa ngã thì sẽ rấtkhó để buông tha. Cô nhớ khi anh g͙iành được hợp đồng trị giá gần 3 tỷ vào ngày anh bước sang tuổi 30, mọi người đều vui mừng khôn xiết. Chỉ có Ôn Đông vẫn đứng đó lãnh đạm, khiêm tốn như thể chuyện này không có gì to tát. Nhưng chỉ có người tɾong nhà biết, đêm đó Hinh Nhã bị Ôn Đông bắt đi, ba ngày liền không về nhà. Ba ngày đó là điều Hinh Nhã sẽ không bao giờ quên. Ôn Đông dường như có nguồn năng lượng vô tận, ngoài việc ăn uống và quan hệ tình du͙c, tất cả thời gian còn lại anh đều dành cho cô.
Điều đáng buồn nhất là lúc đó Hinh Nhã thực sự cảm thấy ngọt ngào. Bởi vì cô cho rằng điều này có nghĩa là cô tồn tại tɾong trái tim Ôn Đông.
⬅ Trước Tiếp ➡