⬅ Trước Tiếp ➡
Ôn Đông gật đầu, anh rấtmệt mỏi, trực tiếp tới phòng ăn và ngồi xuống. MAX the0 sau, bà Ôn cũng đi tới. Bà ngồi bên cạnh Ôn Đông, sờ sờ mặt con trai mình không khỏi thở dài "Này, nhìn xem, con vì đổ bệnh mà đã sút cân rấtnhiềụ"
"Bố, bố hãy đến bệnh viện khám sức khỏe đi." MAX nghĩ rằng bố mình còn rấttrẻ, nhưng lại đột nhiên đổ bệnh và ốm nặng̝, điều này khiến cậu lo lắng rằng cơ thể bố mình có vấn đề.
Ôn Đông lắc đầu từ chối. Anh quay sang dì Quyên và ra lệnh "Chúng ta bắt đầu ăn tối thôi."
Ông Ôn không có nhà nên Ôn Đông là người ra lệnh tɾong nhà.
"Nhân tiện, dì Quyên ơi, khi nào dì sẽ về?" MAX ngẩng đầu hỏi dì Quyên. Người dì tɾong miệng cậu tự nhiên ám chỉ Hinh Nhã. Dì Quyên đã gọi cho Hinh Nhã rấtnhiều lần kể từ khi dì ấy quay lại, nhưng không ai tɾong số họ có thể liên lạc với cô được. Có thể nói MAX được Hinh Nhã nuôi dưỡng từ nhỏ. Cậu vốn đã coi Hinh Nhã như mẹ ruột của mình.
"Điện thoại vẫn chưa kết nối với cô ấy được, tôi vừa lo sợ vừa mừng cho cô ấy." Dì Quyên trả lời.
"Ta nhìn đứa nhỏ này lớn lên cũng đã rấtlâu rồi, thật sự hiếm thấy nó có tính tình như vậy." Ôn phu nhân nói một câu có ý nghĩa. Lúc đầu nghe, mọi người có thể nghĩ rằng bà đang cố ý nói rằng Hinh Nhã cố tình không nghe máy, nhưng nếu nhìn kỹ hơn, mọi người sẽ nhận thấy từ "hiếm". Hinh Nhã luôn giản dị như nước. Cô không bao giờ kiêu ngạo và luôn cư với mọi người xử tốt. Cô thực sự xứng đáng với danh hiệu đùa cợt đó, “con dâu nhỏ”.
"Ăn đi." Ôn Đông cắt ngang cuộc trò chuyện của mọi người.
MAX nghe thấy âm thanh này liền bĩu môi và bắt đầu ăn.
Bất quá, cơm ăn xong không bao lâu, mọi người thấy Ôn Đông sắc mặt thay đổi lớn, đứng dậy chạy ra ngoài. Thấy vậy, bà Ôn vội vàng đứng dậy đi the0. MAX chạy tới đỡ bà và an ủi bà "Bà ơi, bà đừng hoảng sợ."
Đi một đoạn, mọi người đều nhìn thấy Ôn Đông đang tɾong nhà vệ sinh. Ôn Đông nghiêng người nôn mửa rấtnghiêm trọng. Bà Ôn lập tức quay lại và nói với dì Quyên "Nhanh lên, gọi cho bác sĩ Lý qua đây."
Dì Quyên nhận lệnh, chạy ra phòng khách gọi đïện khẩn cấp cho bác sĩ Lý.
Ôn Đông nôn một lúc lâu mới dừng lại, thân thể vẫn run rẩy. Anh đỡ bức tường và nói với bà Ôn “Mẹ ơi, con không sao đâụ”
Nói xong, anh đỡ Ôn phu nhân ra khỏi toilet rồi ngồi xuống phòng khách. Bà cũng không thể ăn hết bữa ăn được nữa. Bà Ôn hiện đang rấthoảng sợ. Làm thế nào mà con trai bà có thể bị bệnh nặng̝ như vậy chỉ tɾong vài ngày? Vì ở gần nhau như vậy nên Ôn phu nhân nóng lòng muốn sờ soạng thân thể Ôn Đông. Sự chăm sóc này dường như tìm ra một vấn đề khác. Kéo cổ áo con trai ra sau lưng và nhìn xuống, bà ngạc nhiên khi thấy những vết mụn sưng đỏ lớn. Ôn phu nhân nhìn thấy đã lo lắng đến mức mất sức suýt ngất đi.
"Mẹ, mẹ đừng lo lắng." Ôn Đông an ủi mẹ mình.
"Sao trên người con lại nổi mụn lớn như vậy? Chuyện gì xảy ra vậy?" Ôn phu nhân lo lắng hỏi.
Mụn trên lưng của anh xuấthiện vào ngày đầu tiên của kỳ bệnh, nhưng lúc đầu nó không rõ ràng lắm. Ôn Đông chỉ cảm thấy bực bội, cũng không để ý nhiềụ Đã vài ngày trôi qua, những nốt mụn ngày càng to, ngứa ngáy và đau rát khi gãi vào. Ôn Đông cảm thấy rấtkhó chịu, cả ngày chưa ăn gì. Về đến nhà chỉ muốn nghỉ ngơi lại quên mất.
"Không có gì, không đau cũng không ngứa, mẹ đừng suy nghĩ nhiều nữa." Ôn Đông vẫn luôn hiếu thảo. Anh bắt đầu chấp nhận công việc kinh doanh của nhà họ Ôn ở tuổi đôi mươi và mong muốn của anh là để bố mẹ tận hưởng cuộc sống nhiều nhất có thể. Anh cũng dự định rằng phần lớn số tiền kiếm được của mình sẽ dành để tận hưởng cuộc sống khi về g͙ià. Anh không thể chịu đựng được khi thấy người nhà lo lắng cho mình.
⬅ Trước Tiếp ➡