Chương 6
Hòa thích nhất, thích cả ca từ lẫn giai điệụ Mặc dù đến nay cô vẫn chưa từng rung động với bất kỳ người đàn ông nào để hỏi câu “Em có thể yêu anh không?”.
Đôi tai cô vẫn đang chìm đắm trong bài hát, nhưng ánh mắt lơ đãng lại không hoàn toàn tập trung vào khoảnh khắc này.
Bởi lẽ, trong tầm nhìn đang hạ thấp của cô bỗng nhiên xuất hiện ống quần tây có độ rủ cực tốt cùng đôi giày da đen bóng.
Trước khi ngẩng đầu lên, Ôn Tri Hòa còn tưởng nhân viên khách sạn ra đuổi khéo người trú mưa.
Nhưng khi nhìn rõ gương mặt tuấn tú thâm trầm của người đàn ông dưới tán ô, cô không khỏi ngẩn người, cảm giác như ống kính máy quay đang được kéo dài vô tận vào một khung hình slow motion quay chậm .
Khoảng sân trước sảnh khách sạn rất rộng, lối đi thênh thang, nên nếu anh xuống xe rồi đi thẳng vào trong thì sẽ cách cô chừng ba bước chân.
Nhưng người đàn ông ấy không những bước đến bên cạnh cô, mà còn dừng lại cúi đầu nhìn cô.
Đó là một gương mặt quen thuộc.
Diện mạo xuất chúng cùng những lời tán thưởng ôn tồn, nhã nhặn của anh từ một tháng trước vẫn để lại ấn tượng sâu sắc khiến người ta khó lòng quên được.
Bài hát trong tai nghe chỉ dài ba phút hai mươi ba giây.
Đoạn cao trào cuối vừa dứt, câu hát "Now that I"ve found you stay" cũng dần tan biến, trả lại không gian tĩnh lặng.
Mưa vẫn rơi không ngớt, tai nghe chưa kịp tháo, Ôn Tri Hòa có thể thấy vẻ mặt bình thản của anh thấp thoáng nét hứng thú.
Đôi môi anh mấp máy, nhưng cô lại chẳng nghe rõ anh đang nói gì.
Ma xui quỷ khiến thế nào, Ôn Tri Hòa lại vô thức tháo tai nghe xuống hỏi lại.
Ánh mắt cô có phần do dự, giọng nói cũng mang theo vài phần không chắc chắn "Xin lỗi, anh đang nói chuyện với tôi sao?
Tôi không nghe rõ." Thực ra khi đi làm thêm, Ôn Tri Hòa luôn giữ đúng tâm thế của người làm công ăn lương là làm đúng phận sự nhận lương.
Nhưng những vị khách cô phục vụ lại đều có thân phận cao quý, buộc cô phải tập trung tinh thần cao độ, thậm chí còn phải thuộc lòng cả sở thích lẫn lai lịch của họ.
Người đang đứng trước mặt cô lúc này chính là người thừa kế của tập đoàn Hằng Xuyên, cũng chính là người một tháng trước đã chìa cành ô liu, hứa hẹn cho cô một công việc lâu dài.
Hạ Trưng Triềụ Chiều cao của quản lý hoàn toàn lép vế trước vóc dáng một mét chín của anh, cực chẳng đã phải giơ cao cánh tay cầm chiếc ô đen.
Xương lông mày cao tắp của Hạ Trưng Triều chìm vào bóng tối, nhưng đôi mắt lại sâu thẳm và sáng rõ "Đương nhiên rồi." Thấy cô nghiêng tai ra vẻ lắng nghe, anh khẽ gật đầu, dùng chất giọng mang âm hưởng Bắc Kinh trầm ấm và êm tai nói "Ngoài cô ra, ở đây chắc chẳng còn ai có thể cùng tôi ôn chuyện cũ đâu, cô Ôn." Ôn Tri Hòa ngẩn người trong giây lát vì câu nói khách sáo này.
Cô không nghĩ một người như Hạ Trưng Triều sẽ nhớ đến mình.
Đây không phải là cô tự ti, mà là sự tự nhận thức rõ ràng nhất về bản thân và đối phương, bởi lẽ dùng từ "ôn chuyện cũ" với cô, thì quả thực đã quá đề cao cô rồi.
Ôn Tri Hòa có thể cảm nhận rõ ánh mắt dò xét của viên quản lý bên cạnh, rõ ràng ông ta cũng chẳng tin chuyện này.
Hạ Trưng Triều đút tay trái vào túi quần tây, tay phải khẽ nâng lên ra hiệu cho quản lý thu