Chương 17
Ôn Tri Hòa khẽ siết chặt lòng bàn tay, nói thẳng một cách dứt khoát "...
Cho nên trong số những mục tiêu anh cân nhắc, tôi là người rẻ mạt nhất, chi phí thấp nhất và dễ thỏa mãn nhất?" Hạ Trưng Triều khẽ "ừ" một tiếng, chẳng những không hề tức giận vì lời lẽ sỗ sàng ấy mà còn ôn tồn tán thưởng "Cô tóm tắt không tồi, đúng là như vậy." "Một năm.
Thời hạn hôn nhân tôi cần là một năm." Anh lại tung ra một điều kiện nghe có vẻ đầy cám dỗ "Trong một năm này, tôi sẽ trả lương hàng tháng cho em, con số cao hơn tổng số tiền em kiếm được từ trước đến nay cộng lại.
Sau một năm, cô có thể khôi phục tự do." Ánh đèn trần rọi xuống đỉnh đầu và bờ vai anh.
Xuyên qua quầng sáng ấy, Ôn Tri Hòa dường như nhìn thấy cặp nanh vuốt hữu hình.
Trần trụi không chút che đậy, cao cao tại thượng, chỉ thiếu điều viết thẳng lên mặt dòng chữ "cô sẽ cam tâm tình nguyện nhảy vào cái hố này và mang ơn tôi suốt đời.” Cô có điên mới đồng ý.
Ôn Tri Hòa dõng dạc từ chối từng chữ một “Không cần.” Bát súp kem trên bàn nguội dần, mặt súp bắt đầu đông lại.
Có lẽ Hạ Trưng Triều không ngờ cô lại từ chối dứt khoát như thế, nên vẻ mặt bất biến thường ngày của anh rốt cuộc cũng có chút thay đổi.
Với cô mà nói, đây có thể là một thương vụ "một vốn bốn lời", một cơ hội đổi đời, một cơ hội để bước chân vào giới thượng lưụ Nhưng ai mà biết được phía trước còn giăng cái bẫy nào?
Huống hồ, năm nay cô mới chỉ hai mươi tuổi.
Ôn Tri Hòa hiểu rất rõ, mối quan hệ thân mật chẳng khác nào trò chơi mèo vờn chuột với đàn ông.
Anh vờn tôi một cái, tôi nhất định phải cào lại một cái.
Anh không thể được đằng chân lân đằng đầu, nhưng tôi phải nắm thóp được anh, giữ anh trong lòng bàn tay.
Tôi cho anh chút ngon ngọt, anh nhất định phải có "lại quả".
Đối với một nhà tư bản như Hạ Trưng Triều, Ôn Tri Hòa mạo muội đoán rằng, quy luật này không những đúng mà còn khắc nghiệt và tàn nhẫn hơn gấp bội.
Hơn nữa, chính miệng anh cũng đã nói như vậy.
Phải thừa nhận vị tiên sinh này có vốn liếng để kiêu ngạo, dù là gia thế hay ngoại hình.
Nhưng cô cực kỳ ghét cái thói bề trên, nhìn người bằng nửa con mắt ẩn sau lớp mặt nạ lịch thiệp giả tạo kia.
Hạ Trưng Triều khẽ gật đầu, bất ngờ hỏi "Lý do?" ...
Lại còn đòi lý do.
Ôn Tri Hòa rất muốn xách túi đi thẳng, nhưng ngặt nỗi "há miệng mắc quai", nhận ơn huệ của người ta rồi nên đành phải ngồi yên chịu trận như ngồi trên đống lửa.
Người đàn ông trước mặt vẫn giữ phong thái nho nhã của một quý ông, về tình về lý cô cũng không thể làm người ta mất mặt, đành lôi cái lý do kinh điển "dùng đâu cũng đúng" ra "Chúng ta không hợp nhaụ" Hạ Trưng Triều cười khẽ, chẳng hề để tâm "Cô Ôn, cô thừa hiểu mà, một khi tôi đã ngồi ở đây thương lượng với cô, nghĩa là tôi không quan tâm đến chuyện môn đăng hộ đối." Đâu chỉ là không quan tâm, rõ ràng anh coi đó là điểm yếu để dễ bề thao túng thì có.
Trong lòng Ôn Tri Hòa nghẹn một cục tức nhưng không tiện phát tác, cô lí nhí "Không chỉ chuyện đó." Sắc mặt Hạ Trưng Triều vẫn bình thản như cũ.
Nín nhịn vài giây, rôi Ôn Tri Hòa ngước đôi mắt sáng lên nhìn anh "Tôi mới hai mươi tuổi." "Thứ nhất, tuổi tác không hợp.
Thứ hai, tôi không