⬅ Trước Tiếp ➡

"Nini, đừng có mặt nặng mày nhẹ thế. Mẹ không phải quên con bị dị ứng hải sản đâụ Chẳng phải con từng nói Trì Vực thích hải sản sao? Mẹ cứ tưởng hôm nay cậu ấy lại đưa con về, lỡ cậu ấy tiện ăn tối luôn thì mình cũng nên chuẩn bị cho tử tế một chút chứ. Ở đây còn có món trứng chiên với rau xuân mà con thích nữa, ăn nhiều vào nhé."
Nói xong, bà chẳng chờ cô đồng ý, đã xúc cả muỗng trứng rau xuân bỏ vào chén cơm của cô.
Ba Tô lúc này cũng lên tiếng
"Tô Già Ni, hôm nay coi như bỏ qua. Bao giờ con mời cậu thiếu gia nhà họ Trì đến nhà ăn cơm một bữa đi."
Tô Già Ni đặt đũa xuống, giọng mềm mại nhưng sắc như dao
"Vì sao lại phải mời cậu ta đến ăn cơm?"
"Con bé này, lại nổi nóng gì nữa? Mời một người bạn học tới ăn cơm mà cũng không được à?"
"Không được."
"Con..."
"Thôi thôi, hai ba con đừng cãi nhau nữa. Nini, con bị ấm ức chuyện gì ở trường à? Sao giọng gắt thế? Ý ba con là muốn cảm ơn cậu ấy thôi. Dù sao cậu ấy cũng đưa con về hai lần."
"Con đâu có ép buộc. Cảm ơn thì thôi, cậu ta bận lắm."
"Con bé này sao cứng đầu thế hả? Để mẹ nói cho con biết, Trì Vực không phải loại công tử nhà giàu bình thường đâu Địa vị người ta lớn lắm đấy Chỉ vì một lần cậu ta đưa con về mà ba con xin vay mấy tháng trời không được, giờ hồ sơ vừa nộp đã được duyệt ngay. Rõ ràng là nhờ vào thể diện của cậu ấy Có bạn học như thế, con còn không biết tranh thủ giữ quan hệ?"
Tô Già Ni nhìn chằm chằm vào ba, vẻ mặt không biểu cảm, thì ra ông ấy đã sớm nếm được "vị ngon ngọt" từ chỗ đó rồi. Vẻ mặt kiểu như hận không thể xích chặt con gái mình bên cạnh Trì Vực, kiếp trước cô sao lại không nhìn ra?
Cô cười nhạt
"Ba, sao ba chắc người ta phê duyệt khoản vay đó không phải để hại ba?"
"Con bé này biết cái gì chứ? Kinh doanh nhà mình ổn định lắm Khoản vay này là để mở rộng quy mô sản xuất, dùng đúng mục đích, sao lại là hại?"
Đúng vậy, mở rộng sản xuất, tài chính đổ vào hết, cuối cùng ngành bị chuyển đổi, lỗ nặng cả đống.
Chỉ vì chộp được Trì Vực làm con rể, cả nhà bám riết, hút máu anh đến cạn kiệt.
Tô Già Ni đứng dậy
"Con đúng là không biết gì hết. Hoa đẹp rồi cũng tàn. Ba tự lo cho tốt đi."
Kiếp này, sẽ không còn chuyện để bố dùng danh nghĩa con rể mà hút máu người khác nữa.
"Nini, con ăn no rồi à?"
"Vâng. Con lên phòng đây."
"Tô Già Ni, nhớ phải mời cậu Trì đến nhà ăn cơm đấy "
Tô Già Ni dừng lại ở bậc cầu thang
"Không đời nào. Con sẽ không mời cậu ta, bây giờ hay sau này đều không."
"Con "
"Lão Tô, đừng giận nữa. Tùy con bé đi. Mình được phê duyệt khoản vay rồi là được, nhà họ mình không với tới thì thôi. Làm ăn nhỏ cũng tốt mà."
"Đàn bà con gái, bà biết cái gì "
Tô Già Ni đóng cửa phòng lại, ngăn cách hết tiếng ồn phía saụ
Phòng cô được trang trí màu hồng mộng mơ, từng chi tiết đều thể hiện sự cưng chiều của ba mẹ dành cho cô.
Kiếp trước, cô thật ngây thơ, cứ ngỡ nơi này là một mái ấm ấm áp, tràn đầy tình yêu thương.
Ba mẹ Tô vốn là người Tô Thị, khi còn trẻ chuyển đến Bắc Kinh lập nghiệp. Từ một xưởng nhỏ phát triển thành công ty quy mô trung bình, tài sản trong nhà vượt hơn trăm triệu, miễn cưỡng cũng được coi là một gia đình có địa vị ở nơi này.


⬅ Trước Tiếp ➡