⬅ Trước Tiếp ➡

Bất ngờ, một nam sinh cao gầy chắn trước mặt cô.
"Tô... Già Ni."
Ban đầu cô định lướt qua luôn. Nhưng ánh mắt cô lại liếc thấy vài nam sinh đang đứng dưới gốc cây đại thụ phía dưới. Trong số đó, một người nổi bật với dáng người cao ráo, vai rộng eo thon – chính là Trì Vực.
Nếu bây giờ cô đi xuống, khó tránh khỏi sẽ chạm mặt anh.
Nghĩ vậy, cô quyết định dừng lại thêm chút nữa.
Cô quay sang nam sinh trước mặt, lịch sự mỉm cười
"Chào cậu?"
"À... Chào cậụ Mình nghe nói cậu thích đi... hiệu sách tìm bài tập?"
"Ừ. Mình cũng không vội, cậu cứ từ từ nói."
"À… Mình biết có một hiệu sách mới mở trên đường Hoa, trong đó có nhiều sách tham khảo hiếm và kho đề thi mô phỏng. Tô Già Ni, cậu có muốn đi cùng không?"
À… Là cậu ta.
Tô Già Ni nhớ ra rồi. Kiếp trước cũng có một cậu nam sinh như vậy tỏ tình với cô. Nhưng cô lo Trì Vực hiểu lầm mình là loại con gái đứng núi này trông núi nọ, nên thậm chí còn không nói với cậu ta một câu nào, lập tức đi xuống cầu thang. Cậu ấy vừa nói vừa chạy theo cô một đoạn dài, còn cô thì gần như bỏ chạy, cuối cùng quay lại trừng cậu ta một cái rõ dữ.
Bây giờ, cô đã không còn để tâm đến những chuyện đó nữa.
Cô lấy điện thoại ra, mở ứng dụng ghi chú
"Cảm ơn cậụ Hiệu sách đó tên gì vậy? Phiền cậu nói rõ để mình ghi lại nhé."
Cô liếc mắt xuống lầu, xác nhận không còn bóng dáng quen thuộc nào nữa, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Nam sinh kia cũng lấy điện thoại ra
"Tên hơi khó nhớ, hay là mình add bạn Wechat với cậu, gửi qua cho tiện?"
Tô Già Ni đang định từ chối, thì một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau
"Tránh ra."
Áp suất không khí quanh đó bỗng giảm xuống, khiến người ta ngạt thở.
Nam sinh kia giật bắn người, lắp bắp
"Trì... Trì Vực?"
"Ừm."
Trì Vực hờ hững đáp lại.
Một nam sinh đi cùng Trì Vực vỗ vai cậu bạn đang đứng đó, trêu chọc
"Cũng khá đấy nhỉ, dám đào góc tường của anh Vực tụi tao?"
"Không... Không phải đâu, mình... chỉ là..."
Nam sinh run rẩy đưa tờ tờ rơi quảng cáo hiệu sách đến trước mặt Tô Già Ni
"Đây... đây là địa chỉ hiệu sách. Tạm biệt "
Vừa dứt lời, cậu ta đã biến mất không thấy bóng dáng đâu nữa.
"Xời Mới vậy đã bỏ chạy. Tô Già Ni, đừng nói với tụi này là cậu có cảm tình với thằng đó đấy nhé? Dù có theo đuổi không được anh Vực, cũng không cần chọn đại cho xong vậy chứ?"
Tô Già Ni mặt không cảm xúc
"Mình thấy cậu ấy cũng được mà. Các cậu đừng nói quá đáng như thế."
"So với anh Vực của tụi này còn tốt hơn á?"
Không khí bỗng trở nên lạnh đi thấy rõ.
Trì Vực không nhìn cô lấy một lần, nét mặt thờ ơ, quay người bước lên cầu thang.
Tô Già Ni quay lưng về phía anh, cúi xuống nhặt tờ rơi. Lúc nãy cậu nam sinh đưa quá nhanh, khiến tờ giấy rơi xuống đất.
Cô vừa nhặt xong, lập tức đi xuống lầu, bước đi nhanh như gió, chẳng mấy chốc cũng biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Trì Vực bước được vài bậc cầu thang thì bỗng dừng lại, xoay hướng.
"Ơ? Anh Vực? Không lên à? Nãy còn nói lên lấy đồ cơ mà? Anh Vực, đợi tụi em với "
"Ê Chu Cẩu, cản tao làm gì?"
"Im đi, mày không thấy anh Vực đang giận à?"
"Hả? Giận cái gì cơ? Giận ai?"
Tô Già Ni bước ra khỏi cổng trường.
Lúc này cô mới nhận ra – ngoài cổng trường là thế giới thực dụng, mà mình lại không có một xu dính túi.


⬅ Trước Tiếp ➡