Chương 5
“Cảm ơn suông? Có thành ý chút được không? Không sợ tôi mách chuyện này với Trì Vực sao?”
“Tùy cô.”
“Cô không sao chứ? Nhìn kỳ quái lắm.”
“Tôi đi đây.”
Tô Già Ni leo lên xe, rời khỏi khu đó. Trên đường, một chiếc xe tải lớn bất ngờ lao đến từ phía trước. Mọi thứ trước mắt cô mơ hồ, hỗn loạn.
Cô vẫn nhớ rõ mình đã cố gắng đánh lái tránh chiếc xe tải kia, ép sát vào lề đường, nhưng cuối cùng... lại buông tay lái, lao thẳng xuống vực sâụ
Vậy là cô đã chết rồi sao?
Như thể đã qua rất lâu, rất lâụ
Bên tai cô vang lên một giọng nói trầm thấp, âm sắc lành lạnh, như tuyết đầu mùa chảy qua đá ngọc, lạnh thấu xương nhưng cực kỳ dễ nghe.
Giọng nói ấy không còn sự trầm ổn như Trì Vực của hiện tại, mà lại mang theo sự thuần khiết và trẻ trung của một thiếu niên, lại là một chất giọng mà cô rất quen thuộc.
Giọng điệu ấy khiến người ta chỉ muốn nghe mãi không dừng.
Giống hệt Trì Vực năm đó, khi anh giảng bài cho cô.
Đột nhiên, giọng nói ấy dừng lại. Rồi cô nghe rõ một câu hỏi cất lên
“Không hiểu à?”
Tô Già Ni ?
Cô giật mình ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt đen sâu lạnh lẽo trước mặt.
Ánh mắt tự tin và ngạo nghễ, mang theo vẻ trong trẻo của tuổi trẻ.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức tim cô như ngừng đập.
Tô Già Ni sững người ?
Thiếu niên khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh dán chặt vào cô, giọng trầm chậm rãi vang lên
"Cần tôi giảng lại lần nữa không?"
Trì Vực… đang mặc đồng phục trường Trung học Bắc Kinh?
Tô Già Ni lập tức bật dậy.
Ghế cô bị đẩy đổ, kêu leng keng khắp phòng học.
Cả lớp quay lại nhìn.
Tô Già Ni nhìn từng gương mặt non trẻ, ngẩng đầu lên nhìn bảng đen. Trên đó là đồng hồ đếm ngược quen thuộc. Ngón tay cô run lên.
Không thể nào…
Cô đã trọng sinh?
Quay về sáu năm trước?
Còn 31 ngày nữa là thi đại học?
Thiếu niên mím môi nhìn cô, lạnh lùng không nói gì.
Tô Già Ni thấy da đầu tê rần. Cô vội cúi đầu, không dám nhìn vào mắt anh.
Ngón tay run rẩy nâng chiếc ghế dậy. Dù không hiểu vì sao mình trọng sinh, cô biết đây là cơ hội để bắt đầu lại. Cô không muốn lặp lại sai lầm cũ. Cô phải tránh xa Trì Vực.
Khi đã dựng xong ghế, cô vươn tay định lấy lại bài thi của mình.
Nhưng không lấy được.
Bài thi bị đè dưới tay thiếu niên.
Cô chỉ dám liếc anh, không dám nhìn thẳng, giọng nói vô cùng trịnh trọng, chỉ thiếu quỳ xuống cảm tạ "Trì Vực, cảm ơn Cậu giảng thật dễ hiểu, tớ nghe rõ hết rồi, mấy phần còn lại tớ cũng làm được. Thật lòng cảm ơn cậu đã giúp tớ suốt một năm qua "
Thiếu niên ?
Mọi người ?
"Xin lỗi, bài thi..."
Thiếu niên im lặng, nhấc tay lên. Khuôn mặt tuấn tú ấy như lập tức trở nên lạnh lùng thêm vài phần.
Cuối cùng Tô Già Ni cũng lấy lại được bài thi, nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng. Cô nhanh chóng trở về chỗ ngồi.
Như thể đang chạy trốn.
Cả lớp xôn xao bàn tán.
"Hôm nay Tô Già Ni uống nhầm thuốc à?"
"Đúng vậy, từ lúc cô ta chuyển vào lớp mũi nhọn, ngày nào cũng canh tan học để hỏi Trì Vực. Giờ còn chưa hết tiết mà tự dưng bỏ đi?"
"Chẳng lẽ cô ta tự biết không đỗ được Thanh Đại cùng Trì Vực, nên từ bỏ rồi?"
"Sao có thể? Đây là Tô Già Ni mà. Cô ấy liều mạng chen vào lớp chọn từ vị trí đội sổ kia mà, một mình chọi trăm đứa, sức chiến đấu mạnh thế, dễ gì bỏ cuộc?"
"Có khi nào cô ta đổi chiến lược không?"