⬅ Trước Tiếp ➡
“Vậy tôi được tính đã lấy lòng được chú sao?”
Tần Mặc Sâm mặt than nghiêm túc: “… Ừ.”
“Chú, số điện thoại, ngày mai tôi liên lạc với chú.” Tô Khả Khả móc điện thoại của mình ra đưa cho anh, để anh nhập số điện thoại.
Tần Mặc Sâm nhìn chiếc điện thoại đồ cổ đã sớm bị đào thải, hơi ngạc nhiên.
Một cô gái trẻ lại dùng kiểu điện thoại cũ kỹ nhất, không chỉ kiểu dáng xấu xí, chức năng cũng chỉ giới hạn ở gọi điện thoại và gửi tin nhắn, ngay cả mạng cũng không vào được.
“Sư phụ sợ tôi mê muội mất cả ý chí, không cho tôi mua smartphone.”
Tô Khả Khả giải thích.
Tần Mặc Sâm gật đầu, nhập số điện thoại cá nhân của mình vào, lại ghi chú tên của mình.
Tô Khả Khả vui vẻ đến mức đôi mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm.
Cô nhận lấy điện thoại, nhìn cái tên được ghi chú, nhìn xong thấy rất vui vẻ, “Chú, vừa xem liền thấy chú không thiếu thứ gì hết. Chữ Tần trong ngũ hành thuộc Hỏa, chữ Mặc trong ngũ hành thuộc Thủy, chữ Sâm trong ngũ hành thuộc Kim, mà Kim lại sinh ra Thủy, Thủy nuôi Mộc, Mộc sinh Hỏa, Hỏa sinh Thổ, Thổ lại sinh Kim, Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, chú đầy đủ hết. Giống một số người nếu ngày sinh tháng đẻ thiếu cái gì, thì lấy tên có thuộc tính ngũ hành liên quan.”
Tô Khả Khả gọi tới số điện thoại này, sau hai hồi chuông liền cúp máy, cười nhẹ nhàng nói: “Chú, tôi tên Tô Khả Khả, nhớ lưu lại tên của tôi đó. Đúng rồi, chú, ngày mai chú còn ở đây không?”
Tần Mặc Sâm lạnh nhạt ừ một tiếng.
“Vậy tối nay tôi trở về chuẩn bị một chút, ngày mai đến tìm chú!”
Cô nhọc đeo balo lên lưng, quơ quơ móng vuốt nhỏ với anh, “Chú, tạm biệt.”
Sau đó mở cửa rời đi.
Bóng lưng rời đi gọn gàng lại linh hoạt.
Tần Mặc Sâm nhìn bóng lưng của cô, đột nhiên gọi cô, “Đợi chút nữa.”
Tô Khả Khả quay lại nhìn anh, trên mặt đầy dấu chấm hỏi, “Chú, còn có việc sao?”
“Đã rất muộn rồi, tôi để trợ lý Ngô đưa cô về.”
Tô Khả Khả nở nụ cười ngọt ngào với anh, “Thật sự không cần đầu chú, tôi tự gọi xe về được. Không phải tôi khoác lác, người bình thường căn bản không đánh lại tôi, tôi rất giỏi.”
Nói xong lời này, cô đã lộp bộp chạy xa, cũng không biết trong balo nhỏ của cô đặt thứ gì, theo bước chân tung tăng của cô, phát lên tiếng đinh đinh đang đang.
Tần Mặc Sâm đứng ở cửa ra vào nhìn một lúc, cho đến khi cô nhóc kia vào thang máy, anh mới thu lại tầm mắt, khẽ lắc đầu, dường như bất đắc dĩ, khóe môi lại nhẹ nhàng cong lên.
A, con nhóc này.
Sau khi Tô Khả Khả rời khỏi câu lạc bộ, một hơi chạy đến phố thương mại dễ gọi xe.
Trấn nhỏ của cô ở gần Đế Đô, nếu không phải đuổi theo Diễm quỷ, cô cũng không chạy xa như vậy.
Tô Khả Khả gọi xe về trấn Đào Hoa, bỏ ra hơn một trăm tệ, lòng rất đau.
Vừa đến trấn Đào Hoa, Tô Khả Khả nhận được một tin nhắn.
Tần Mặc Sâm: Cô nhóc, về đến nhà an toàn thì nói với chú một tiếng.
Sau khi Tần Mặc Sâm ở trong phòng riêng sang trọng nhìn thấy tin nhắn, khóe môi hơi nhếch lên, lại lập tức biến thành một sợi dây, khôi phục vẻ mặt không biểu cảm trước đó.
Chua xót, cả đời quỷ nghèo.
Trấn Đào Hoa có một thôn Hoa Đào, trong thôn Hoa Đào có một ngọn núi Đào Hoa, trên núi Đào Hoa có một ngôi nhà lá cũ nát, bên trong có một lão thần côn và một tiểu thần côn.
Lúc tiểu thần côn Tô Khả Khả trở về đã rất muộn rồi, cô rón rén đẩy cửa phòng, vừa đi hai bước, trong phòng đã vang lên giọng nói rất khỏe mạnh của một ông già, “Trở về rồi.”
“Sư phụ, sư phụ còn chưa ngủ à.” Tô Khả Khả lôi kéo dây thừng, ngọn đèn mờ mờ chiếu sáng căn phòng cũ nát.
Đồ dùng trong phòng rất đơn giản: Thùng gỗ, băng ghế dài, bàn gỗ.
Bàn gỗ rất lớn, phía trên có mấy chồng sách rất cao, chỉ để lại một chỗ nhỏ hẹp.
Trong khoảng trống có một chiếc laptop và một cây bút; trên bức tường bùn treo một xâu tiền Ngũ Đế, một chiếc mũ rơm; mấy chiếc la bàn được xếp tùy tiện trong góc.
Ông lão Tô khoác áo đi tới, đánh giá trên dưới một lượt, “Cũng được, không thiếu tay thiếu chân, con còn không về, lão già này phải đi nhặt xác cho con rồi.”
Tô Khả Khả cười hắc hắc, “Sư phụ, không phải sư phụ đã xem mệnh cho con rồi sao, con sẽ sống lâu trăm tuổi.”
“Đúng rồi sư phụ, lần này con đi ngoại trừ bắt được Diễm quỷ, còn nhận được một cuộc làm ăn lớn!”
Tô Khả Khả hưng phấn nói đến lúc cô gặp gỡ chú nhà giàu.
Ông lão trề môi một cái, vận may của đồ đệ nhỏ khá tốt. Làm cái này dù sao cũng tốt hơn đi bắt quỷ, ông cũng yên tâm hơn.
Tô Khả Khả cười như con chuột nhỏ trộm dầu, “Sư phụ, ngày mai con phải đến chỗ chú nhỏ rồi, sư phụ phải chăm sóc bản thân thật tốt, trong hộp còn tiền lẻ, lúc sư phụ bày quán có thể mua chút đồ ăn.”
“Đồ đệ à, sư phụ đang muốn nói chuyện này với con, gần đây sư phụ muốn đi xa nhà, mấy người bạn cũ hẹn sư phụ đi tìm bảo bối.”
Tô Khả Khả à một tiếng, đôi mắt mở to, “Sư phụ, với cái mạng này của sư phụ, dù sư phụ tìm được bảo bối gì đó, sư phụ cũng không mang đi được.”
⬅ Trước Tiếp ➡