Tô Khả Khả nghe anh hỏi đến nghề nghiệp của mình, đôi mắt lập tức sáng lên, rất hứng thú nói: “Thật ra dựa vào bản lĩnh của mình, tôi đã sớm có thể xuất sư rồi, nhưng sự phụ nói tôi quá nhỏ, hôm nay là đơn hàng đầu tiên trong cuộc đời của tôi, nếu tôi làm được, tôi có thể chính thức xuất sư, hắc hắc, sau này tôi có thể làm việc riêng rồi!”
Trong lòng Tần Mặc Sâm cười nhào, còn muốn làm việc riêng?
Xem ra người bạn nhỏ này rất yêu nghề của mình.
“Tại sao lại làm nghề này? Tuổi của cô có lẽ còn học cấp ba đi.” Tần Mặc Sâm phun ra một ngụm khói thuốc, thờ ơ hỏi.
Trên thực tế, anh đã đoán được đáp án.
Tiền.
Mặc kệ là bị cuộc sống ép buộc, hay tự nguyện sa đọa, cũng chỉ vì một chứ Tiền.
Tô Khả Khả ngẩn người, dùng giọng điệu đương nhiên nói: “Tôi không có cha mẹ, là sư phụ nhặt được tôi rồi nuôi tôi lớn, sư phụ cũng làm nghề này, tất nhiên tôi cũng phải kế thừa nghề của ông ấy.”
Nói đến đây, nét mặt của cô cong cong, nụ cười rất ngọt ngào, khiến người ta dễ dàng liên tưởng đến kẹo bông gòn, “Hơn nữa, bản thân tôi cũng rất thích nghề nghiệp này. Sư phụ nói tư chất của tôi ngu dốt, cũng may cần cù bù ngu dốt, tiết tấu ở trong trường học quá chậm, vì vậy tôi vẫn luôn tự học. Chúng tôi làm nghề này phải học rất nhiều thứ, một tháng tôi đọc rất nhiều sách đấy.”
Tần Mặc Sâm hơi giật mình.
Trẻ mồ cô.
Chẳng trách…
Đốm lửa như ẩn như hiện ở trong tàn thuốc sắp rơi xuống đất.
Tần Mặc Sâm tỉnh táo lại, ngón tay dài kẹp điếu thuốc là thò vào trong gạt tàn thuốc, nhẹ nhàng gõ gõ.
Khuôn mặt Tần Mặc Sâm không chút biểu cảm: “Thật sao, cô nhận đơn hàng này, anh ta cho cô bao nhiêu tiền?”
Thật ngu xuẩn, ăn cái gì lớn lên thế.
Năng lực phân tích của Tô Khả Khả không có tật xấu, “Anh ta” trong miệng người đàn ông là ám chỉ cố chủ.
Thế là, cô cười hắc hắc giơ một ngón tay lên.
Lòng bàn tay của cô gái còn có chút thịt, chỉ nhìn đã cảm thấy rất tốt, khiến người ta rất muốn nắm trong lòng bàn tay bóp véo.
“Một triệu! Cố chủ nói nhiệm vụ lần này hơi khó giải quyết, không cẩn thận sẽ ngỏm củ tỏi, nhung vì tôi là người mới, tiền đặt cóc chỉ có hai trăm ngàn.”
Tần Mặc Sâm: Ồ, không cẩn thận liền ngỏm củ tỏi? Anh đáng sợ đến thế sao?
“Chỉ vì một triệu này, cô liền bán đi lần đầu tiên của mình?” Tần Mặc Sâm nhìn cô, lúc lông mày hơi nhíu lại có vẻ rất nghiêm túc, trong vô hình tản ra khí chất mạnh mẽ khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Tô Khả Khả lại trợn mắt nhìn, không chút áp lực nhìn thẳng vào anh, hơi chu môi, “Tôi cảm thấy rất nhiều đó, dù sao tôi là người mới, bản lĩnh của người mới không cao bằng người từng trải, chờ sau này tôi có kinh nghiệm phong phú, trở thành đại sư nổi tiếng trong giới, muốn tôi ra tay cũng không chỉ cái giá này, hắc hắc.”
Tần Mặc Sâm nhướn mày, thật không biết cô nhóc này ăn gì lớn lên, nói chuyện này cũng có thể thản nhiên như vậy, không thấy nhục nhã còn cho là vinh quang.
Đúng là… Tươi mát không dính bụi trần.
Tô Khả Khả nhắc đến nghề nghiệp của mình hiển nhiên đã biến thành một nhóc lắm lời.
“… Trong nghề này của chúng tôi có rất nhiều người không phải đứng đắn gì đó, vì vậy tất cả mọi người rất khiêm tốn. Tuy chúng tôi kiếm được nhiều tiền, còn không cần nộp thuế, nhưng nghề này của chúng tôi cũng có tính mạo hiểm cao. Mỗi lần tôi và sư phụ kiếm được tiền đều quyên góp một nửa, sư phụ nói, đây là tích công đức.
Tần Mặc Sâm cười thầm trong lòng, cô nhóc này định nghĩa về nghề nghiệp của mình rất chính xác.
Thuốc lá trong tay đã cháy hết, Tần Mặc Sâm nhấn tắt tàn thuốc vào trong gạt tàn thuốc, nhìn ánh mắt hơi lóe sáng của cô.
Đủ năm phút đồng hồ, anh mới mở miệng: “Đừng làm cái này nữa, tôi đưa cô đến trường. Nếu cô không muốn đi học, tôi cũng có thể tìm một công việc đàng hoàng cho cô.”
Tô Khả Khả ngạc nhiên, đôi mắt hơi trợn lớn, “Chú, chú thật sự là một người tốt.”
Ngay lập tức, cô cong môi cười một tiếng, từ chối: “Cảm ơn ý tốt của chú, nhưng tôi rất thích nghề nghiệp của mình.”
Tần Mặc Sâm thấy hơi không vui, sao cô nhóc này lại không biết điều như thế chứ.
“Cô không muốn giống những đứa bé cùng tuổi, lên cấp ba, vào Đại học sao? Cô có thể quen được rất nhiều bạn bè ở trong trường, tầm mắt của cô sẽ trở nên rộng lớn hơn.”
Tô Khả Khả nghe xong lời này, do dự.
Thật ra điều cô nên học cũng đã học được gần hết, bây giờ đi học cũng được.
“Chú, thật sự có thể quen được rất nhiều bạn bè ở trong trường sao?” Tô Khả Khả vặn ngón tay, hơi xấu hổ hỏi.
Tần Mặc Sâm hơi nhướn mày, “Đương nhiên.”
Sau khi Tô Khả Khả nghiêm túc suy nghĩ một chút, vô cùng hứng thú nói: “Vậy tôi trở về nói với sư phụ, sau này buổi sáng đến trường, buổi tối nhận đơn hàng!”
Tần Mặc Sâm: …
“Nếu cô thật sự muốn nhận đơn hàng, sau này chỉ nhận một mình tôi thôi.” Sau khi Tần Mặc Sâm nói lời này, bản thân hơi ngơ ngác.
Tô Khả Khả nghi ngờ nhìn anh: “Chú, chú có nhiều vấn đề cần giải quyết thế sao?”
“Tôi không cần cô làm gì, tôi sẽ vẫn trả tiền. Trong vòng một tháng.” Tần Mặc Sâm nói xong, mi tâm bắt đầu nhíu lại.
Anh lại như những tên khốn kiếp trong cái giới này, bao nuôi phụ nữ, còn là một bạn nhỏ.