⬅ Trước Tiếp ➡
Tứ gia cái gì cũng làm, cũng coi như… Nhà đầu tư.
Tần Mặc Sâm đang cúi đầu nhìn điện thoại, anh hơi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn vào kính chiếu hậu trong xe.
Trợ lý Ngô nhanh chóng thu lại ánh mắt liếc trộm, không chớp mắt nhìn về phía trước, tiếp tục làm công việc tài xế của mình.
Người đàn ông lạnh nhạt mở miệng: “Tôi không hiểu nhiều về phong thủy, nhưng tôi biết phong thủy hiện đại liên quan đến các mặt kiến trúc, hoàn cảnh, y học, thiên văn học đủ loại, các bậc thầy kiến trúc sư đều hiểu kiến trúc phong thủy, bây giờ có rất nhiều ngành kiến trúc đã trang bị thêm chuyên ngành kiến trúc phong thủy này.”
Trợ lý Ngô đúng lúc xen vào một câu: “Tứ gia muốn khai thác đất trống xây gì đó, đều mời những bậc thầy kiến trúc số một số hai trên quốc tế, chắc chắn không tồn tại tình huống mà Tô tiểu thư nói.”
Tô Khả Khả không nhịn được nhìn chú của cô, “Chú, chú đúng là khác biệt với người khác.”
“Chú thật sự có thể cân nhắc tham gia và nghề này của tôi~” Tô Khả Khả lập tức nói thêm một câu.
“… Ừ, tôi sẽ cân nhắc.”
Tần Mặc Sâm cầm điện thoại nghiêng về hướng ngược với Tô Khả Khả, nhanh chóng tắt giao diện… Tìm kiếm trên điện thoại.
Hai chữ phong thủy trên giao diện lóe lên rồi biến mất.
Xe chậm rãi chạy vào trong khu biệt thự.
Càng đi vào trong, đôi mắt Tô Khả Khả càng sáng lên.
Trong khoảng khắc Tần Mặc Sâm nói “Đến rồi”, đôi mắt Tô Khả Khả sáng lên, trực tiếp biến thành hai ngôi sao nhỏ, có thể làm mù mắt người.
“Chú!” Tô Khả Khả đột nhiên hưng phấn gọi to một câu.
Tần Mặc Sâm nhướng mày nhìn cô, “Sao lại vui vẻ như vậy?”
“Trời ạ, chú! Chú chú chú, chú ở đây sao?” Tô Khả Khả kích động đến biến thành tên lắp bắp.
Tần Mặc Sâm gật đầu, “Trong khoảng thời gian này chúng ta sẽ ở đây, cách chỗ cô đi học cũng không –” xa.
Một chữ xa còn chưa ra khỏi miệng, Tô Khả Khả đã lao ra khỏi cửa xe, vui vẻ dang hai tay ra làm máy bay ở trong sân, còn bay theo con đường hình chữ bát.
“Oa oa, cả nơi này là huyệt tâm của huyệt trận! Phát tài phát tài, nhận một đơn hàng cũng có thể dẫm phải vận cứt chó, ha ha ha…”
Tần Mặc Sâm không khỏi che trán.
Vận cứt chó…
Vì sao lúc nghe thấy từ này ở trong miệng của cô nhóc, lại muốn đánh mông cô như vậy chứ.
Lúc Tần Mặc Sâm đã xuống xe, cô nhóc đã “Bay” xong một vòng rồi, lao đến đối diện anh.
Bởi vì có kinh nghiệm lúng túng trước đó, Tần Mặc Sâm không đưa tay ra đỡ cô.
Vốn Tô Khả Khả cũng không cần anh đưa tay ra đón, chỉ là, lúc sắp chạy đến trước mặt Tần Mặc Sâm, mũi chân của cô nhóc không cẩn thận vấp phải hòn đá nhọn nhỏ ở trên mặt đất.
… Đầu đụng thẳng vào phần bụng của Tần Mặc Sâm.
1: Chú, ai ở đây thế.
Một quả ớt lớn như vậy lao thẳng tới, lại dùng sức để bay, từ trên xuống dưới cả người đều lao tới, nhanh đến mức như một cơn gió vậy.
Nếu không phải Tần Mặc Sâm phản ứng nhanh, sau khi lảo đảo lùi lại một bước liền nhanh chóng đỡ cánh tay của cô nhóc, nếu không Tô Khả Khả chắc chắn theo bụng người đàn ông trượt xuống, cuối cùng khuôn mặt như chó gặm phân trực tiếp rơi vào cái chỗ kia.
Tần Mặc Sâm thuận thế luồn tay vào dưới nách cô, bế cô nhóc đang chật vật lên, đặt xuống mặt đất bằng phẳng.
Chân của cô nhóc hơi mềm, suýt nữa không đứng vững.
“Cô nhóc, không sao chứ?” Tần Mặc Sâm nhíu mày.
Tô Khả Khả chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt như lưu ly chứa đầy nước mắt, hai hạt đậu ở khóe mắt muốn rơi lại không rơi.
Tần Mặc Sâm vui vẻ, “Là cô đụng vào tôi, tôi còn chưa mở miệng, cô đã uất ức trước rồi?”
Miệng nhỏ của Tô Khả Khả khẽ động, còn chưa kịp nói gì, hai hàng máu mũi đã chảy xuống trước.
Vẻ mặt Tần Mặc Sâm hơi thay đổi.
Tô Khả Khả che mũi giọng nói buồn bực phàn nàn: “Chú, bụng của chú làm từ cái gì thế, vì sao cứng như vậy chứ, đau chết mất.”
“Nếu cô thật sự đụng vào bụng của tôi, bây giờ người có việc không phải là cô mà là tôi rồi. Bây giờ, giơ hai cánh tay lên, đầu hơi ngửa lên, cố hết sức nghiêng người ra sau.” Giọng nói người đàn ông trầm thấp, tốc độ nói chuyện nhanh hơn lúc trước.
Tô Khả Khả vội vàng làm theo, giơ cao hai tay lên, ngẩng đầu nhìn trời, dáng vẻ rất buồn cười.
“Chú, hình như làm vậy tôi không thể đứng vững được.”
“Tôi sẽ đỡ cô.” Một tay của Tần Mặc Sâm đỡ lấy eo của cô, một tay bóp mũi cô, ngón trỏ và ngón cái ép chặt hai bên cánh mũi.
Mũi bị nắm lấy, Tô Khả Khả liền há môi, muốn nói gì đó, Tần Mặc Sâm không đợi cô mở miệng, ánh mắt nghiêm nghị đã nhìn sang rồi, “Trước tiên đừng nói vội.”
Tô Khả Khả à một tiếng.
10 phút sau, chờ mũi của Tô Khả Khả không chảy máu nữa, Tần Mặc Sâm mới thả tay ra.
⬅ Trước Tiếp ➡