Một lần nữa bước vào Giang thành, Ôn Mạn không thể nói được tâm trạng của mình bây giờ là gì, chỉ cảm thấy thật lạnh, không khí thở ra cũng biến thành sương trắng,
Tiếng chuông di động vang lên, là bạn tốt La Hàm gọi cho cô.
Sau khi bấm nhận cuộc gọi, giọng nói nhẹ nhàng uyển chuyển củ La Hàm lọt vào tai: "Mạn Mạn, cậu tới đâu rồi?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Mình mới xuống máy bay, muộn một chút mới tới." Giọng nói của Ôn Mạn giống như vẻ bề ngoài của cô vậy, lạnh lùng: "Các cậu chơi trước đi, không cần chờ mình."
"Không sao, không sao, vẫn còn người chưa tới, cậu đi đường cẩn thận nhé." La Hàm mỉm cười tắt máy.
Ôn Mạn nhìn di động đã ngắt cuộc gọi, mở phần mềm đặt một chuyến xe, sau khi lên xe có máy sưởi, cô mới cảm thấy mình được sống lại rồi.
Hôm nay là buổi họp lớp của lớp đại học, từ sau khi tốt nghiệp tới giờ Ôn Mạn đều không tham gia những hoạt động này.
Nhưng lần này bạn tốt La Hàm là người chủ trì, vừa làm nũng vừa bán manh cầu xin cô đã lâu, bảo cô nhất định phải tới, Ôn Mạn vốn ăn mềm không ăn cứng chỉ có thể đồng ý.
Hơn nữa, nghe nói lần này Chu Khải cũng tới..
Ôn Mạn nhìn chằm chằm thành phố không khác gì trong trí nhớ ngoài cửa xe, không biết bản thân mình lúc này đang căng thẳng hay là sung sướиɠ.
Địa điểm tụ hội là một câu lạc bộ giải trí, Ôn Mạn xuống xe cũng đã hơn 9 giờ tối rồi.
"Cảm ơn bác tài." Ôn Mạn đóng cửa xe lại, đứng dưới đèn đường gửi tin nhắn cho La Hàm, cô không biết số phòng là bao nhiêu.
La Hàm không trả lời, chắc là đang high rồi.
Ôn Mạn nhẹ nhàng thở dài, cô mặc quá ít, đầu ngón tay đã lạnh như băng rồi. Lúc cô đang do dự có nên gọi điện thoại cho La Hàm không, một đôi giày da và quần tây thẳng thớm lọt vào trong mắt cô.
Đột nhiên tim Ôn Mạn chậm mất nửa nhịp, tay cầm di động cũng thêm sức, dường như có bàn tay nào đó đang bóp chặt lấy cổ cô, hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Rõ ràng ba năm không gặp rồi, cô lại chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra anh.
"Đã lâu không gặp." Giọng nói của đối phương vẫn trầm thấp ôn hòa, từ tính như trước.
Ôn Mạn giấu cảm xúc trong lòng đi, ngẩng đầu nhìn lại, gương mặt nam tính tuấn tú lọt vào mắt cô.
Dáng người Chu Khải cực tốt, vai rộng eo thon, tây trang đặt riêng mặc trên người anh làm tăng mị lực đàn ông lên thêm mấy lần.
Anh rũ mi dài, đôi đồng tử đen như mực đang nhìn cô, trong mắt cũng chỉ có cô.
Thậm chí, Ôn Mạn còn không rõ vẻ mặt mình lúc này như thế nào, chậm chạp đáp lại: ".. Đã lâu không gặp."
"Không biết phòng nào?" Chu Khải bất động thanh sắc quét mắt nhìn xương quai xanh lộ ra sau cổ áo chữ V của cô, vóc dáng anh cao, đi thêm một bước nữa thậm chí còn có thể nhìn thấy khe rãnh ngay trước ngực cô.
Ánh mắt Chu Khải tối xuống, cởϊ áσ khoác tây trang của mình ra, khoác lên người cô.
"Anh.." Ôn Mạn chấn kinh, lùi về sau một bước.
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Quân Thiếu Yêu Thương Vợ Thiên Hậu
Hậu Cung Toàn Kẻ Khát Ái
Bạn Học Cũ Trên Giường Mới
Ân Ái Với Đại Ca Ngục Tù
Yêu Không Giới Hạn
Ham Muốn Nhấn Chìm Cả Hai
Chiếm Lấy Em
Giam Cầm Vợ Nhỏ Trong Yêu Thương
Chị Quản Lý Ngọt Mê Người
Anh Chồng Mê Vợ Muốn Thêm Em Bé
Dục Hỏa Thiêu Đốt
Thỏa Lòng Mong Mỏi Của Con