⬅ Trước Tiếp ➡
Kiều Khương tháo dây an toàn, vừa bước xuống khỏi xe, Yến Chiêu đã lái xe đi luôn.
Cô không để bụng, đi đến quán bánh bao chọn chỗ ngồi xuống, gọi một chiếc bánh bao nhân thịt, một cái bánh quẩy, một bát cháo đậu đỏ.
Chỗ này nhiều quán bánh bao hơn trong thành phố, không nhiều khách lắm, ông chú vẫn cười ha hả, từ bên trong đi ra ngoài, bưng cho cô bát cháo đậu đỏ, lúc sau lại hóng hớt hỏi Kiều Khương: “Cô gái xinh đẹp ở đâu?”
Truyện ngôn tình sắc không chỉ kể về tình yêu lãng mạn mà còn chứa đựng những bài học quý giá về gia đình, bạn bè và sự nghiệp. Mỗi câu chuyện là một hành trình cảm xúc, giúp người đọc khám phá và hiểu rõ hơn về bản thân cũng như thế giới xung quanh. Đọc truyện cũng là cách để giải tỏa căng thẳng và nuôi dưỡng tâm hồn.
Kiều Khương ăn cháo đậu đỏ, lười biếng trả lời: “Ông hỏi anh ta.”
Ông chú vẻ mặt “Biết tuốt “, cười tủm tỉm nói: “Tôi mà hỏi nó không phải tìm đánh sao? còn lâu mới nói gì, cô xem, vừa nãy còn bảo cô không phải là bạn gái, về nhà nhất định phải dạy dỗ lại cậu ta đấy.”
Kiều Khương bẻ bánh quẩy đưa vào miệng nói: “Anh ấy không nói cho tôi, việc của cô Yến kia.”
Cô đang quá rảnh rang nhàm chán, thuận miệng muốn nói phét, không nghĩ đến ông chú cũng rảnh háng như mình, kéo một cái ghế ngồi xuống bên cạnh cô:
“Để tôi nói cho nghe, cái con Vinh Yến cũng chẳng tốt đẹp gì, về sau đừng có hỏi Yến Chiêu, nó gặp phải Vinh Yến đúng là xúi quẩy, lúc đó cô ta với Yến Chiêu rất tốt, đã bàn chuyện kết hôn, cuối cùng, không biết quen ở đâu một lão già có tiền, trực tiếp chạy theo người giàu, lúc Yến Chiêu liên lạc được với cô ta, đã trở thành vợ hai của người ta…”
Kiều Khương nhướng mày: “Ha, đỉnh đầu anh ta bị đội nón xanh cơ…”
Ông chủ quán bánh bao liếc mắt nhìn cô: “Nói chuyện này mà cô còn vui vẻ như vậy hả?”
Kiều Khương đâu chỉ vui vẻ, còn tí nữa bật cười sằng sặc, cô lại nhét một miếng bánh quẩy vào miệng, hỏi ông: “Sau đó thì sao?”
“Nào có sao đó, Yến Chiêu bị thương không nhẹ.” Chủ quán bánh thổn thức nói thêm:
“Khắp nơi làm mai cho cậu ta, cậu ta cũng không đi, mỗi ngày chỉ biết làm việc.”
Kiều Khương ăn uống no đủ, chuyện xưa cũng nghe xong, trong lòng cũng thoải mái, gói đồ về, chuẩn bị mang bữa sáng về cho Cao Kim Lan.
Chủ quán bánh bao hỏi cô: “Cô quen Yến Chiêu bao lâu rồi?”
Kiều Khương vén mái tóc dài ra đằng sau, nhẹ nhàng nhếch mày về phía ông ta: “Ngày hôm qua và sáng hôm nay.”
Chủ quán bánh bao: “……”
“Sáng sớm con đi đâu vậy?” Cao Kim Lan đang quét lá rụng ở bể bơi.
Phía trước biệt thự còn có bể bơi, to đẹp, nhưng không dọn nổi, dì giúp việc vừa ra vớt lá xong, lúc sau trên cây lại rụng xuống. Cao Kim Lan bảo dì không phải quét nữa, lúc nào bà rảnh sẽ quét qua một lần.
“Đi dạo linh tinh.” Kiều Khương đưa bánh bao trong tay cho bà: “Mẹ nếm thử bánh bao đã, việc này thì vội gì đâu.”
“Không vội.” Cao Kim Lan rảnh quá không có việc gì làm, làm một lúc cũng đổ mồ hôi, cầm bánh bao, sóng vai cùng Kiều Khương đi vào nhà:

⬅ Trước Tiếp ➡