Tạ Tư Chỉ đã mơ về quá khứ.
Năm đó, bên ngoài cổng số 12 đường Trúc Nam, cô gái nhỏ đưa cho anh không chỉ là một con diều nhỏ gấp từ giấy kẹo thủy tinh, mà còn có thêm một chai sữa nóng.
Cuộc sống lang thang để lại dấu ấn nặng nề trên người anh.
nan Bụi bẩn, đói khát, quần áo rách rưới và ánh mắt hung dữ.
Anh choáng váng, ngã xuống con đường nhựa sau mưa. Trong cơn mê man, anh nhìn thấy trên mái vòm của căn biệt thự đẹp đẽ đó có viết Số 12 đường Trúc Nam.
Mặt trời lên cao, người tài xế mở cửa xe, chuẩn bị đưa cô gái nhỏ đi học.
Tạ Tư Chỉ, người đang đói đến gần như ngất xỉu đột nhiên ngửi thấy một mùi thơm nhè nhẹ của kem ngọt.
Cô gái cầm chiếc bánh nhỏ do bảo mẫu nướng buổi sáng, chiếc váy voan trắng tinh khiết trên người cô như một thiên thần vừa lạc xuống trần gian.
Cô cúi xuống bên cạnh anh, dùng bàn tay mềm mại như mầm cỏ vỗ nhẹ vào mặt anh.
"Dì Vương, cậu bé này hình như đã chết." Giọng cô gái có vẻ bối rối.
Cô đưa tay kiểm tra hơi thở của anh nhưng cậu bé đột nhiên đưa tay đẩy cô ra, nhanh tay cướp lấy chiếc bánh kem từ tay cô.
Anh ta bò dậy, cuộn mình về phía xa, ôm chiếc bánh ăn ngấu nghiến.
Cô gái định tiến lại gần nhưng anh trừng đôi mắt đen láy, lạnh lùng, hung tợn, như một con thú hoang, nhìn chằm chằm vào cô. Cô gái bị làm cho sợ hãi.
Bảo mẫu kéo cô gái về phía sau lưng "Cậu còn dám đẩy Uyên Uyên, lại đây xin lỗi đi "
Bà ta túm lấy cổ áo của Tạ Tư Chỉ, ép anh ta phải cúi đầu xin lỗi trước mặt cô gái "Nếu không xin lỗi, tôi sẽ gọi cảnh sát đến dạy dỗ cậụ"
Tạ Tư Chỉ giãy giụa, nhưng với sức mạnh của người lớn một đứa trẻ như anh không thể chống cự. Vì vậy anh cúi đầu, cắn một cái thật mạnh vào bàn tay của bảo mẫụ Lần đó anh cắn nát cả da thịt bàn tay, máu tuông rơi như suối.
Bảo mẫu đau đớn, giơ tay định đánh anh, nhưng lại bị giọng nói ngọt ngào của cô gái vang lên ngăn cản.
"Dì Vương, xin hãy buông cậu ấy ra."
Cô gái bước tới trước mặt Tạ Tư Chỉ, nhìn anh một lúc, rồi từ chiếc túi chéo hình thỏ trắng lông xù của mình lấy ra một chai sữa.
Cô đưa chai sữa qua "Này, cho cậụ"
Tạ Tư Chỉ miệng đầy máu, khóe miệng còn dính một chút kem trắng, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô đầy cảnh giác.
Nhưng cô gái không để ý đến sự thù địch của anh, cô kéo lấy bàn tay nhỏ bẩn thỉu của anh, đặt chai sữa ấm vào lòng bàn tay anh.
Bảo mẫu trách móc "Uyên Uyên, cậu ta bẩn lắm, trên người không biết có bao nhiêu vi khuẩn, cô mau quay lại đây."
Cô gái ngoan ngoãn bước về phía bảo mẫụ
Bàn tay của bảo mẫu chảy rất nhiều máu, bà nhăn mặt vì đau "Tôi nói này, chúng ta nên đưa cậu ta đến đồn cảnh sát để họ dạy cho cậu ta một bài học."
"Dì Vương, hôm nay dì không cần đưa con đến trường nữa." Cô gái nói một cách chu đáo, "Con sẽ nói với ba ba, xin ông cho dì nghỉ một tuần có lương. Dì đến bệnh viện xử lý vết thương nha. Nhớ giữ hóa đơn, tuần sau đưa cho ba con, tính theo chế độ tai nạn lao động."
Bảo mẫu mỉm cười "Cảm ơn tiểu thư."
Cô gái có vẻ ngoài thanh lịch, đoan trang, lại có chút dịu dàng và sự chín chắn sớm từ khi còn nhỏ.
Sau cơn mưa, cô cùng với những cây ngô đồng trên con đường rợp bóng tỏa ra mùi thơm mát.
Tài xế mở cửa xe cho cô, cô nhấc váy định bước lên nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, cô lại dừng lại.
Cô quay lại chỗ Tạ Tư Chỉ, từ trong túi xách hình thỏ lông trắng lấy ra một con diều làm từ giấy kẹo thủy tinh, đưa cho anh "Cậu cướp đồ là không đúng, nhưng cái này, là tôi tặng cậụ"
…
Tạ Tư Chỉ tỉnh giấc khỏi giấc mơ.