⬅ Trước Tiếp ➡
...
Ánh trăng sáng trong trẻo trên nền trời đen thẫm.
Lệ Hoa đặt một chiếc bàn nhỏ trên ban công phòng.
Hứa Uyên vừa ăn tối vừa tận hưởng làn gió đêm.
Trong đêm tối, tiếng roi da quất vào da thịt từng nhát từng nhát vang lên. Cùng với đó là tiếng hét như muốn xé rách cổ họng của Tạ Văn Châu vọng lại xuôi theo làn gió.
"Đáng đời hắn." Lệ Hoa căm phẫn vì Tạ Văn Châu đã tát Hứa Uyên ngày hôm trước, "Ai bảo hắn ta cố tình đến phòng đọc sách gây chuyện."
"Nhưng mà cô Từ." Cô tốt bụng nhắc nhở, "Sau này cô hãy ít mặc váy đỏ đi, cô vốn đã xinh đẹp, thiếu gia Văn Châu lại đặc biệt mê mẩn màu đỏ. Trang viên này nói lớn thì lớn, nói nhỏ cũng nhỏ, ngài Tạ không phải lúc nào cũng có mặt ở đây, bị hắn để mắt tới cũng không phải chuyện tốt lành gì."
Hứa Uyên mỉm cười, đôi mày cong cong, nụ cười trong trẻo "Cảm ơn cô đã nhắc nhở, Lệ Hoa."
Tiếng kêu đau của Tạ Văn Châu không ngừng truyền lên, Hứa Uyên nhìn về phía đó "Hôm nay sao lại đánh lâu như vậy?"
Cô cảm thấy khoảng thời gian Tạ Tư Chỉ bị đánh hôm trước so với trận đòn của của Tạ Văn Châu hình như lại lâu hơn mấy khắc.
Đêm đó, Tạ Tư Chỉ quỳ trước cửa phòng ăn, bị đánh ba mươi roi, không kêu lấy một tiếng.
Chỉ khi đến cuối cùng đứng dậy, vết máu loang trên mặt đất mới cho thấynandù anh có là em ruột của Tạ Doanh Triều, cũng không được tha thứ khi phạm sai lầm.
Lệ Hoa không được phép tiết lộ rằng người bị thương hôm đó là Tạ Doanh Triều, Tạ Văn Châu lần này lại đụng trúng vào họng súng.
Cô ấy vụng về bịa ra một lời nói dối "Dù sao thì cô cũng sẽ là người phụ nữ của ngài Tạ, hắn dám đụng đến cô tức là không nể mặt ngài ấy."
"Hắn chịu phạt là vì tôi?" Trong đôi mắt đen trắng rõ ràng của Hứa Uyên đầy vẻ nghi hoặc, "Hắn là người nhà họ Tạ, vì tôinanmột người ngoài mà bị đánh, liệu có hợp lý không?"
Ánh mắt cô trông quá trong sáng, khiến Lệ Hoa có cảm giác tội lỗi khi lừa dối cô.
Nhưng cô ấy chỉ có thể cứng rắn tiếp tục nói "Chỉ là con cháu dòng thứ thôi, đến khi người thừa kế chính thức được sinh ra, hắn cũng chẳng là gì cả, ngài Tạ không hề xem trọng hắn."
...
Đêm nay, Hứa Uyên nằm trên giường. Cửa ban công mở toang, âm thanh xé lòng từ tòa nhà bên cạnh vọng đến – đó là Tạ Văn Châu đang được bôi thuốc sau khi bị đánh bằng roi.
Anh ta kêu la cả nửa đêm, làm Hứa Uyên mất ngủ.
Nhưng mất ngủ cũng không hoàn toàn là vì anh ta.
Từ sau bữa tối, bụng dưới cô đã đau như bị kim chích. Cơ thể của cô vốn dĩ là hàn thể, mỗi lần đến kỳ kinh nguyệt đều rất đaụ Thêm vào đó, loại thuốc bổ lạnh buốt cô bị ép uống trong trang viên khiến kỳ kinh nguyệt của tháng này tới làm cô sống không bằng chết.
Mùi khói thuốc từ dưới lầu phảng phất bay lên.
Hứa Uyên không để ý, cô vùi đầu vào chiếc gối mềm mại, tay chân lạnh ngắt, cơ thể đổ mồ hôi lạnh.
Mùi khói liên tục từ dưới lầu theo gió len vào phòng.
Ngũ tạng của cô đau thắt lại, khi bị cơn đau xâm chiếm, cô vẫn nghĩ ngợi lung tung.
nanCậu ta mới mười tám tuổi, không nên hút nhiều thuốc như vậy.
Cô mơ màng, nửa tỉnh nửa mê.
Cửa phòng khẽ "cạch" một tiếng, bước chân nhẹ nhàng dẫm trên tấm thảm dài đi đến trước giường cô.
"Tôi đã đợi hai mươi tám phút." Tạ Tư Chỉ nhìn đồng hồ trên cổ tay.
Trên người anh có mùi thuốc lá nhàn nhạt, nhưng đó là loại thuốc lá cao cấp, không gây khó chịu cho người xung quanh.
Hứa Uyên ậm ừ một tiếng, ngay cả đầu cũng lười ngẩng lên. Cô chỉ đưa cánh tay mềm mại từ trong chăn ra, lơ đễnh vẫy vẫy.
Tạ Tư Chỉ trong bóng tối nhìn cô một lúc, đột nhiên duỗi một ngón tay, chạm vào xương mảnh mai của cô.
Cô gái lạnh như thể vừa được kéo ra từ hầm băng.
⬅ Trước Tiếp ➡