Trong im lặng, không ai để ý thấy bên cạnh Kẹo Bông Gòn, Triệu Thu Nguyệt đang dùng sức nắm chặt tay phải.
Khi Tần Yên lên sân thượng, Khương Hình đang hút thuốc, Trần Viễn nhìn thấy Tần Yên liền vừa cười đùa hí hửng vừa hô to: “Anh họ~”
Tần Yên và Trần Viễn là chị em họ, Tần Yên là chị.
Khi còn nhỏ, Trần Viễn khá ngốc nghếch, không ít lần bị cô bắt nạt.
Tần Yên lúc nhỏ rất thích xem Cuộc phiêu lưu của Cá chép nhỏ, đặc biệt yêu thích con rắn vô lại trong phim, cảm thấy nó vừa ngầu vừa xấu xa.
Trần Viễn ngốc nghếch giống như con cá nheo béo, là kiểu chỉ đâu ngồi đó. Tần Yên đàn áp mạnh mẽ bắt Trần Viễn đổi cách xưng hô, gọi mình là “anh họ.”
Tần Yên đẩy cửa đi ra, nhìn thấy Trần Viễn đang cười nhếch mép, lập tức cơn tức giận ùn ùn kéo đến.
“Khương Hình, con mẹ nó cậu làm vậy là ý gì, Quý Từ mới chuyển tới một tuần, cậu vừa quay lại trường học đã bắt nạt người ta, cậu đúng là không cần mặt mũi!”
Khương Hình mặc kệ cho Tần Yên la mắng, cậu vẫn đưa lưng lại hút thuốc như cũ.
Trần Viễn ở bên cạnh mới ngẫm nghĩ cái tên sao nghe rất quen tai.
Tần Yên có chút bực mình, nhìn thấy Khương Hình không để ý mình, càng giận dữ muốn ra tay đánh người.
Trần Viễn vừa nhìn đã biết Tần Yên không có khả năng thắng.
“Anh họ” hoàn toàn không phải là đối thủ của Khương Hình, ngay lập tức đi về phía trước ngăn cản, đại khái kể lại sự việc một lần nữa.
Khương Hình đánh nhau ở con hẻm nhỏ bị người khác mật báo.
Vốn là sự việc này thường xuyên có người nói, phía nhà trường cũng mở một mắt, nhắm một mắt cho qua.
Không ngờ lần này bị người khác quay phim lại, ban giám hiệu không còn cách nào khác, Khương Hình đành phải chịu phạt.
Sự việc kiểu này Khương Hình đã trải qua nhiều lần rồi, đều không quan tâm, chỉ đơn giản không ưa kẻ mật báo.
“Mẹ nó, đầu óc bị lừa đá rồi hả? Thẻ của Quý Từ rơi ở chỗ đó thì cậu ấy là người tố giác? Con mẹ nó, vậy nếu đi trên đường thấy phía trước có bãi phân chó, bà đây nói nó là của cậu, thì cậu có nhận không?”
Đầu óc Tần Yên trừ bỏ không thể học tập, cãi nhau thì không đối thủ, phản ứng cực nhanh.
Trần Viễn đón nhận ánh mắt tràn đầy khinh thường của Tần Yên, vô tội gãi gãi đầu.
“Chị không phải không biết, mắng ai thì mắng nhưng không thể mắng cha mẹ anh Hình. Nếu vừa rồi em không ngăn chị lại, anh Hình mà thật sự ra tay thì hai chúng ta đều thảm rồi.”
“Xí ~ ai sợ cậu ta! Bà đây tự đi điều tra xem đứa rác rưởi nào mới là người tố giác, không thể không bắt Khương Hình xin lỗi, nhận sai với Quý Từ.”
Đối với chuyện này, Trần Viễn biểu thị bản thân ủng hộ vô điều kiện.
Cuối cùng Tần Yên cũng thực sự điều tra ra được kẻ tố cáo, bắt Trần Viễn đè người xuống trước mặt Khương Hình quỳ nhận sai. Khương Hình trực tiếp bẻ gãy tay kẻ đó.
Tuy Tần Yên đã thấy Khương Hình đánh người nhưng mà khóe miệng cũng không tự giác mà run rẩy. Cô đã từng nhìn thấy Khương Hình ở quán rượu
nắm tóc, bạt tai một cô gái đã bỏ thuốc cậu ta.