⬅ Trước Tiếp ➡

vặn vẹo mông, quay đầu nhìn hắn, trong đôi mắt nàng ánh lên sóng nước ngập tràn tình xuân.
"Meo Kỳ lạ quá, đừng chạm vào chỗ đó của ta.." Phó Viễn liếc nhìn nàng, lạnh nhạt nói "Ta chỉ đang tắm cho ngươi thôi, đợi khi có người đến đón ngươi đi, chúng ta sẽ đường ai nấy đi." Nói xong, hắn kéo đuôi nàng lên, định giúp nàng rửa sạch lông phía dưới đuôi.
Nhưng khi nhìn thấy hai cái động nhỏ màu hồng phía dưới, sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi, tai hắn đỏ lên.
Hắn khẽ ho, lòng bối rối, vội vàng xoa bộ lông mềm của nàng, khi ngón tay vô tình chạm vào huyệt nhỏ màu hồng.
Một tiếng "meo meó của nàng như một cái lược nhỏ gãi vào tim hắn.
Trước đây, để có thể chuyên tâm tu luyện, hắn đã cố ý đến chỗ Nguyệt Lão xin lại sợi dây hồng kết duyên của mình.
Để phòng ngừa, hắn còn nhờ người bằng hữu cùng trường của mình là Diêu Cảnh giữ hộ.
Mấy ngàn năm qua, hắn gạt bỏ mọi tạp niệm, thanh tâm quả dục, dù những cô nương xinh đẹp yêu kiều kia có tỏ tình thế nào, hắn cũng không động lòng.
Không ngờ hôm nay hắn lại bị Diêu Yểu này lợi dụng.
Nàng đánh cắp sợi dây hồng của hắn từ chỗ gia gia của nàng đã đành, đây lại còn buộc vào mắt cá chân hai người, định đoạt xong xuôi mối nhân duyên này.
Có lẽ do tác dụng của sợi dây hồng, trái tim mà hắn tưởng chừng như băng giá muôn đời giờ đây lại khẽ tan chảy, dâng lên một chút cảm xúc..
Chà, chắc chắn là ảo giác, chắc chắn là vậy Phó Viễn hít sâu một hơi, cố đè xuống thứ tình cảm vừa nảy sinh trong lòng và chút xao động khó tả.
Hắn cầm lấy vòi sen, xả nước rửa đi bọt xà phòng trên người nàng.
"Meo " Nước chảy quá mạnh, Diêu Yểu không nhịn được kêu lên một tiếng thảm thiết.
Từ khi hắn mở bưu kiện đến giờ cùng lắm mới chỉ hai khắc, nàng đã cảm nhận đủ đầy những ác ý của hắn đối với mình.
"Hu hu hụ.
Người..
Người muốn mưu sát thê tử sao " "Thê tử?
Ta là hồ ly, ngươi là mèo, giữa chúng ta vốn không có kết quả." Nói xong, hắn gác vòi hoa sen lên, lấy ra một chiếc khăn tắm sạch sẽ từ trong tủ, một tay vớt nàng lên khỏi bồn tắm, dùng khăn quấn chặt không một kẽ hở.
"Ta sắp nghẹt thở mất, meo " Diêu Yểu đáng thương hề hề nói, trong lòng thầm nghĩ đời mèo của mình sớm muộn gì cũng sẽ bị hắn hủy hoại.
Nàng cố gắng cào cào chân vào chiếc khăn tắm, cuối cùng cũng thò được đầu ra.
"Trong tình yêu, tuổi tác không thành vấn đề, chiều cao không phải khoảng cách, giống loài không phải vực sâu, giới tính càng chẳng phải rào cản." "Tình yêu?" Phó Viễn lau khô những giọt nước trên người nàng qua lớp khăn tắm "Đối với ngươi, ta cùng lắm cũng chỉ là tình thương của bậc trưởng bối dành cho vãn bối mà thôi." "Người sớm muộn gì cũng sẽ thích ta thôi Meo Người nhẹ tay một chút đi mà Đaụ." Giọng nàng ngọt ngào mềm mại, vừa lọt vào tai đã khiến trong người người đột nhiên bốc lên một ngọn lửa tà dị.
Chỉ một thoáng sơ ý, ngón tay hắn lại chạm vào đầu nhũ nhỏ nhắn của nàng.
"Hu hu Đừng mà..
Đã bảo là đừng chạm vào bầu sữa của người ta rồi mà " Hắn khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, giả vờ lạnh lùng nói "Câm miệng." Hắn đang giúp nàng sấy khô lông.
Bộ lông mèo của nàng mềm mại, mịn màng lại óng ả, vừa nhìn đã biết là được nuông chiều từ bé.
Nàng lớn lên quả thật


⬅ Trước Tiếp ➡