⬅ Trước Tiếp ➡

nhiên bốc lên một ngọn lửa tà dị.
Chỉ một thoáng sơ ý, ngón tay hắn lại chạm vào đầu nhũ nhỏ nhắn của nàng.
"Hu hu Đừng mà..
Đã bảo là đừng chạm vào bầu sữa của người ta rồi mà " Hắn khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, giả vờ lạnh lùng nói "Câm miệng." Hắn đang giúp nàng sấy khô lông.
Bộ lông mèo của nàng mềm mại, mịn màng lại óng ả, vừa nhìn đã biết là được nuông chiều từ bé.
Nàng lớn lên quả thật xinh xắn, phẩm tướng như vậy, trong đám mèo Ragdoll đã thuộc hàng thượng đẳng rồi, chỉ là không biết khi hóa thành người sẽ ra sao?
Cũng không biết bầu sữa của nàng..
Có lớn như nàng nói thật không..
"Meo Người..
Diêu Yểu không ngờ hắn lại thích xoa nắn nhũ hoa nhỏ nhắn của nàng đến vậy.
Hai má nàng hơi nóng lên, phần vì xấu hổ, phần vì cảm thấy cơ thể mình trở nên rất kỳ lạ.
"Gia gia nuôi, nếu người thích xoa nắn bầu sữa của ta như vậy, hay là chúng ta đến chỗ Nguyệt Lão đăng ký kết hôn đi, sau này bầu sữa của ta sẽ cho người xoa nắn thỏa thích luôn nhé " Nghe vậy, Phó Viễn giật mình hoàn hồn, vội rụt bàn tay đang làm chuyện xằng bậy của mình lại.
"Nhóc con thì lấy đâu ra bầu sữa..
Hơn nữa ngươi phải gọi ta là Phó tiên sinh, cái gì mà gia gia nuôi, chỉ một tiếng ấy đã khiến ta già đi bao nhiêu rồi." "Meo..
Đằng nào chúng ta cũng sắp kết hôn rồi, hay ta gọi người là "lang quân" nhé?" Phó Viễn cạn lời tắt máy sấy tóc "Thế thì ngươi cứ gọi ta là gia gia nuôi đi." Như vậy, hắn còn có thể tự nhủ với lòng rằng nàng chỉ là một vãn bối trẻ con nói năng không kiêng kỵ mà thôi.
Cuộc sống cần có những nghi thức.
Dù đã dùng thuật làm sạch nhưng Phó Viễn vẫn đi tắm một lần.
Tắm xong trở về, nhìn cục lông nhỏ đang cuộn tròn trên ghế sofa, hắn bực bội chọc chọc vào lưng nàng.
"Người của gia gia ngươi phái đến sao còn chưa tới?" "Meo Từ yêu giới lên nhân gian còn bao nhiêu thủ tục phải làm mà, nào có nhanh như vậy?" Nàng uể oải kéo dài giọng.
Hắn liếc nhìn nàng một cái rồi ngồi xuống bên cạnh "Ngươi làm sao vậy?
Thoi thóp như sắp chết đến nơi, muốn ăn vạ ta sao?" "Không phải meo.." Nàng điềm đạm ngước đôi mắt xanh biếc trong veo sáng ngời lên nhìn hắn "Ta cảm thấy cơ thể kỳ lạ lắm." "Kỳ lạ thế nào?" Vừa dứt lời, chiếc mũi thính nhạy của hắn chợt ngửi thấy thoang thoảng một mùi hương kỳ dị trong không khí.
Hơi giống..
Mùi của giống cái động dục.
Diêu Yểu chậm rãi nhích người về phía hắn, thậm chí còn táo bạo ngồi lên đùi hắn.
Nàng dụi đầu vào bụng dưới của hắn, nũng nịu cọ cọ "Bên dưới..
Kỳ lạ lắm.." Lần đầu tiên tiếp xúc thân mật với người khác giới như vậy, cái mặt già của Phó Viễn đỏ bừng.
Sau đó hắn ôm lấy cái suy nghĩ đường hoàng "là một trưởng bối, lẽ ra phải quan tâm đến vãn bối", thốt ra một câu khiến bản thân hối hận không kịp..
"Ngươi xoay người lại, ta xem giúp ngươi." Phó Viễn vốn là con hồ ly chín đuôi độc thân trường tồn, một cây thiết thụ già cỗi hôm nay bỗng dưng bị người ta cưỡng ép nở ra đóa đào hoa đầu tiên.
Đang ở nhân gian, trước tiên hắn ngơ ngác nhận một kiện bưu kiện được gửi đến từ yêu giới, kế đó bị con mèo nhỏ trong hộp nôn đầy người khi chưa kịp đề phòng.
Sau đó một mỹ nam tử tóc đen dày rậm như hắn chỉ vì chín ngàn năm trước từng


⬅ Trước Tiếp ➡