Tiếp ➡

Phó Viễn vốn là con hồ ly chín đuôi độc thân trường tồn, một cây thiết thụ già cỗi hôm nay bỗng dưng bị người ta cưỡng ép nở ra đóa đào hoa đầu tiên.
Đang ở nhân gian, trước tiên hắn ngơ ngác nhận một kiện bưu kiện được gửi đến từ yêu giới, kế đó bị con mèo nhỏ trong hộp nôn đầy người khi chưa kịp đề phòng.
Sau đó một mỹ nam tử tóc đen dày rậm như hắn chỉ vì chín ngàn năm trước từng là đồng môn với một con mèo đực mà giờ đây lại phải bị một con mèo cái nhỏ gọi là "gia gia nuôi"?
Đương nhiên những điều trên đều không phải là trọng điểm.
Trọng điểm là..
Hắn lại có thể sơ ý bị một con mèo con nhỏ hơn hắn hơn chín ngàn năm tuổi buộc lên sợi tơ hồng "ngàn dặm nhân duyên" định mệnh.
"Thành thân là chuyện không thể." Phó Viễn chậm rãi nói, ngữ khí rõ ràng, không nhanh không chậm, kiên định cự tuyệt lời đề nghị của cục lông nhỏ dưới chân.
"Ta, Phó Viễn, dù có độc thân đến già, cô độc cả đời, bị lục giới chê cười là tên cẩu độc thân mười ngàn năm cũng tuyệt đối không đến chỗ Nguyệt Lão đăng ký kết hôn với ngươi." Nói xong, hắn chẳng thèm để ý đến cảm nhận của con mèo nhỏ kia ra sao, một tay xách cổ nàng bước nhanh như gió đi về phía phòng tắm.
Hắn ném nàng vào bồn tắm "Ngươi mau chóng rửa sạch thứ dơ bẩn trên người đi, ta gọi gia gia ngươi đến đón." "Đúng là trẻ trâu chỉ biết làm loạn.." Hắn vừa nói vừa bước ra ngoài.
Diêu Yểu nằm bò bên cạnh bồn tắm, cái đuôi nhỏ phía sau khẽ quẫy, đôi tai rũ xuống tỏ vẻ vô tội "Nhưng ta đâu phải là "con trâú Meo " Diêu Yểu là một con mèo, một con mèo Ragdoll vui vẻ..
Nếu không phải gia gia nàng thúc giục nàng mau chóng thành tiên thì chắc chắn nàng sẽ sống vui vẻ hơn nhiều Từ khi thiên giới để khuyến khích người và yêu dốc lòng tu đạo mà tăng thêm nhân lực mới cho hai giới thần và tiên, đã ban hành một quy định mới một người yêu đắc đạo, cả nhà cùng thăng thiên.
Ngày nào Diêu Yểu cũng suy nghĩ, rốt cuộc đi đâu tìm người hoặc yêu có thể đắc đạo thành tiên đây.
Sau này nàng bỗng nhớ tới "gia gia nuôi" Phó Viễn này.
Thế là nàng không quản ngàn dặm xa xôi, đích thân đến cửa cầu thân.
"Ngươi tắm xong chưa?" Phó Viễn mất kiên nhẫn thúc giục, đẩy cửa phòng tắm bước vào.
"Meo " Diêu Yểu giật mình kinh hãi, dựng đứng hết cả lông lưng lên "Người ta là nữ hài tử, sao người lại tùy tiện xông vào?" "Nữ hài tử?
Cả người ngươi toàn là lông mèo, có gì mà không nhìn được?" Phó Viễn nhìn cục lông ướt sũng đang co rúm trong bồn rửa tay, khóe miệng khẽ giật giật.
Nàng thật nhỏ, thoạt trông còn chưa lớn bằng một bàn tay hắn.
"Ta cũng muốn biến thành hình người chứ bộ Nhưng yêu và ma giới chúng ta một khi lên nhân gian sẽ mất hết pháp lực, bây giờ ta làm gì còn pháp lực để biến thành người.." Trừ phi nàng có thể thành tiên.
Tuy rằng thiên giới quy định thần tiên không được lạm dụng pháp thuật ở nhân gian nhưng trong tình huống hợp tình hợp lý vẫn có thể sử dụng.
Ví dụ như khi nãy Phó Viễn đã niệm một quyết để xử lý sạch sẽ những thứ dơ bẩn nàng nôn trên người hắn.
"Ta vừa bảo ngươi xuống bồn tắm rửa kia mà?
Sao lại chạy vào bồn rửa tay rồi?" "Bồn tắm lớn quá, ta sợ bị chết đuối đó " Nàng uất ức nói, đôi mắt to


Tiếp ➡