⬅ Trước Tiếp ➡
Đèn trong thang máy có vẻ không sáng rõ, ánh sáng nhấp nháy khiến người ta bất an. Cô chăm chú nhìn những con số trên màn hình nhỏ đang từ từ tăng lên.
Chỉ cần cửa thang máy mở lần tới, trước cửa nhà sẽ có anh trai hoặc bố mẹ đứng chờ cô, nhưng cảm giác lạnh lẽo phía sau lưng lại ngày càng rõ rệt.
Cổ họng cô như bị thứ gì đó dính chặt lại, không thốt nên lời. Cơ thể cô dường như cũng trở về dáng vẻ của thuở nhỏ.
Sự hoảng loạn giống như cơn sóng dữ nhấn chìm cô.
Bất thình lình, một giọng nói hung dữ cắt ngang dòng ý thức của cô, giống như một cọng rơm cứu mạng....
“Đàn em, trí thông minh nhân tạo của cô có vẻ để mắt đến điện thoại của tôi đấy.”
Giọng nói của Thẩm Trạc vẫn đáng ghét như thế, vẻ mặt lạnh lùng của anh ra vẻ nghiêm túc nhưng lời lẽ thì lại toàn công kích cá nhân.
Tối qua Sơ Vũ thực sự quá mất mặt, không tìm được cơ hội phản bác anh, giờ vẫn đang nghẹn một bụng tức muốn gỡ gạc lại chút thể diện. Đúng lúc đó, trời sáng bừng.
Cô giơ tay sờ trán, quả nhiên có một lớp mồ hôi mỏng.
Nỗi sợ hãi trong giấc mơ vừa rồi vẫn chưa tan hết, cô không ngờ chuyện nhỏ tối qua lại khơi gợi ký ức cũ của mình.
Chiếc điện thoại bên cạnh gối rung lên vài cái, đó chỉ là thông báo không quan trọng, nhưng ngón tay Sơ Vũ hơi run, giống như người đang chìm trong nước cố tìm kiếm cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Cô nhận ra mình có gì đó không ổn.
Trong lòng có cảm giác ngứa ngáy nhẹ, cô chỉ nghĩ rằng tối qua mình không nghỉ ngơi tốt.
Cô cầm cốc nước đi ra phòng khách rót nước, dù trời có sập đi chăng nữa, cô cũng phải cập nhật đúng giờ mỗi ngày.
Thật không may, trên sofa trong phòng khách lại có người đang ngồi, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím laptop. Sơ Vũ vốn dĩ không định nói gì vì chút xấu hổ còn sót lại từ tối qua.
Nhưng nghĩ lại thì dù trong mơ hay ngoài đời, người này đều từng cứu cô.
“Chào buổi sáng.” Cô cố gắng giả vờ nhẹ nhàng nói một câụ
Thẩm Trạc liếc nhìn cô, sau đó lại nhìn chiếc điện thoại đặt trên tủ mà “đang định lấy thân báo đáp” rồi lạnh nhạt đáp lại “Chào buổi sáng.”
“Giờ cũng chỉ mới hai giờ chiều thôi.”
“...”
Sơ Vũ biết mình thức dậy muộn vì thức đêm, nhưng cũng không cần nhắc nhở cô rõ ràng như thế chứ.
Sau cuộc “giao lưu” tối qua, Sơ Vũ biết rõ mình không phải đối thủ của vị thiếu gia này, vì vậy sau khi rót nước xong liền lập tức lẩn vào phòng mình.
Cô vừa mở máy tính chuẩn bị viết bản cập nhật hôm nay thì Ôn Lê đã bắt đầu oanh tạc tin nhắn.
“Cứu mạng Mai thứ Hai phải nộp bài tập lập trình, cậu viết xong chưa?”
“Chuyển mã nguồn cho tớ một bản đi ”
Sơ Vũ nhìn giao diện lập trình trống trơn của mình. Cuối tuần này bận chia tay, chuyển nhà, lại còn đi đến đồn cảnh sát một chuyến, ai mà nhớ ra bài tập chứ
“Tớ vừa mới ngủ dậy, cậu còn mong chờ gì nữa?”
Ôn Lê đã đoán được điều này từ trước “Thế còn anh chàng đẹp trai ở chung nhà với cậu thì sao? Có tiếp xúc gì chưa? Thế kỷ 21 rồi, vịt cũng phải có mùa xuân chứ ”
Sơ Vũ cảm thấy từ “tiếp xúc” nghe có vẻ hơi rộng nghĩa. Dù sao thì cô cũng đã thấy đồ lót của vịt rồi.
Cô đúng là trưởng thành thật rồi.

⬅ Trước Tiếp ➡