⬅ Trước Tiếp ➡
Phản ứng của anh còn muốn nhanh hơn so với cô tưởng tượng, bàn tay to co rụt lại, một tay kia nắm giữ lấy thắt lưng của cô, lộ ra nụ cười tươi ác ý.
Lâm Gia Gia rơi vào lồng ngực rắn chắc của anh, lập tức bị nhiệt độ cơ thể ấm áp bao quanh, hai má nháy mắt ửng đỏ một mảnh.
"Anh rất thích em nhiệt tình yêu thương nhung nhớ thế này." Bạc môi của anh gần sát lỗ tai của cô, thanh âm mê người, trầm ổn ẩn chứa một tia trêu tức.
Hai bên tai đều đỏ ửng, thở phì phì rời khỏi ôm ấp của anh, mắt đẹp hừng hực liệt hỏa thiêu đốt,"Trình Dư Chân...... Anh là tên khốn kiếp!"
Anh nhướng mày, mặt vẫn mang tươi cười như cũ.
---
"Đây không phải là thái độ có việc cầu người, Gia Gia." Anh lắc lắc ngón tay, nói thật sự nghiêm túc.
Cô giống như chim sợ cành cong, nhảy cách anh vài bước xa, vừa giận vừa tức, ánh mắt cô như muốn chém anh thành mười tám khúc...... Không, là băm thành thịt viên.
"Anh một chút cũng không thay đổi!" Luôn thích đùa giỡn cô trên lòng bàn tay.
Trình Dư Chân nhếch miệng cười,"Nói như vậy, quá khứ cùng hiện tại, em đối với anh vẫn nhớ mãi không quên?"
"Sau ngày chia tay với anh, tôi đã quên anh hoàn toàn." Cô đỏ ửng cả khuôn mặt nhỏ nhắn phản bác,"Không đưa tư liệu cho tôi cũng không sao, tôi cũng không muốn đùa với anh, tạm biệt!"
Hừ! Cô quyết định tự lập tự cường, nghĩ biện pháp khác.
Trình Dư Chân ngồi ở ghế da, nhìn cô tức giận rời đi.
Cô hoàn toàn đã quên anh?
Đây là chuyện buồn cười nhất anh nghe được sau khi cùng cô chia tay,
Đối với kháng cự của cô, anh không giận ngược lại cười, tâm tình tốt giống như mở đầu cho nốt nhạc đầy màu sắc sắp đến.
Dù sao có người bình thường nào đối với người đã quên đi có phản ứng lớn như vậy chứ?
Lâm Gia Gia, em đừng tiếp tục giấu đầu hở đuôi.
****************
Tức chết cô!
Lâm Gia Gia rời khỏi trường trung học Đông Phương, tâm tình cô vẫn luôn cực kì tồi tệ, mãi đến giờ tan tầm.
Từ sau khi Trình Dư Chân đi vào Đông Phương trấn, mọi việc của cô bắt đầu không thuận lợi, làm chuyện gì giống như đều có gông xiềng, buộc tay buộc chân.
Quán trưởng dặn dò chỉ một một chuyện nhỏ, cô vẫn không thể hoàn thành, tất cả đều là vì chỉ cần đối mặt với Trình Dư Chân, cô luôn luôn không khống chế được.
Lại không thể nói thẳng ra nguyên nhân, chỉ cần nghĩ đến nụ cười ngọt ngào của Quán trưởng, cô thật sự cảm thấy mình ngập tràn tội ác, dù sao bởi vì chướng ngại của bản thân cô, mà làm trì hoãn công việc.
Cô không có mặt mũi nào để nói rõ ràng chân tướng sự việc... Không lẽ đến tố khổ cùng Quán trưởng: Xin lỗi, bởi vì đối tượng phỏng vấn chính là bạn trai trước của em, em vừa gặp anh ta, trong lòng còn có bóng ma......
Làm ơn đi, cô cũng không phải đứa ngu ngốc, làm sao không biết xấu hổ nhận an ủi của người khác chứ!
Hơn nữa cô nghĩ rất kĩ, không muốn câu chuyện quá khứ bị vạch trần, khiến cho mọi người đều biết, nhất là người nhà, bằng không nhất định sẽ khiến cho cha mẹ cô chú ý.
Suốt cả một ngày, tâm thần cô không yên, chờ khi phục hồi tinh thần lại, các đồng sự đều đã tan tầm.

⬅ Trước Tiếp ➡