"Con biết Gia Gia à?" Dì A Mãn phát huy tinh thần hóng chuyện, cười hỏi.
---
"Không chỉ quen biết, chúng con còn rất thân." Trình Dư Chân đáp lại bằng nụ cười tươi mê chết người.
"Rất...... Rất thân à?" Dì A Mãn tò mò truy vấn.
"Nếu con nói con là bạn trai trước của cô ấy, như vậy có thân hay không?" Anh cười meo meo nói.
Dì A Mãn sửng sốt, một hồi lâu đều không thể hoàn hồn.
"Chào dì, đã đến giờ con đi làm rồi, mỗi ngày con sẽ đến đây ủng hộ dì.." Anh mang theo bữa sáng, lễ phép cùng chủ quán điểm tâm chào tạm biệt, một chút cũng không quan tâm đến ánh mắt ái muội của bà.
Nếu Lâm Gia Gia nghĩ anh đơn thuần chỉ đến ngắm cảnh, vậy thực sự đã sai hoàn toàn.
Ở đời, trăm ngàn lần cũng đừng nên cố chấp quá, vận mệnh đã an bài tốt duyên phận, có đôi khi là muốn trốn như thế nào cũng tránh không khỏi.
Trình Dư Chân huýt sáo, dọc theo đường đi tâm tình vô cùng tốt.
Có một số việc khi đã nhất định trúng mục tiêu, cho nên đối với người luôn luôn đơn giản hóa mọi việc như Lâm Gia Gia, thường thường vấp phải trớ trêu của vận mệnh đó cũng là chuyện bình thường.
Cô đã nghĩ Trình Dư Chân quá đơn giản!
Anh hoàn toàn không phải đến ngắm cảnh, cũng không phải đi công tác, sở dĩ xuất hiện ở trấn nhỏ này, bởi vì anh là chủ nhiệm của phòng y tế cùng giáo viên dạy kèm.
Đáng chết nhất là, công việc đầu tiên của cô lại là... Lại là phỏng vấn anh.
Lâm Gia Gia thừa dịp các học trò vào lớp học, đi vào phòng y tế, nhìn thấy Trình Dư Chân mặc áo bào trắng cao lớn, mê người đứng ở cửa, cùng anh mắt to trừng đôi mắt nhỏ.
"Mời vào." Trình Dư Chân khẽ nở nụ cười
Mặc vào áo blu trắng anh làm cho người ta có một loại cảm giác nhã nhặn mà vô hại, khóe miệng khẽ nhếch lại tiết lộ bản tính của anh.
Nụ cười của anh không lường được, một đôi mắt hoa đào một mạch nhìn bạn gái trước.
Bạn gái trước cũng xác thực đang nhìn anh chằm chằm, cũng không hề chớp mắt, trừng trừng nhìn anh, đáy mắt lộ vẻ phòng bị, dùng ánh mắt giống như đề phòng mãnh thú để đề phòng anh, rất sợ anh đột nhiên nổi lên thú tính, đem cô nuốt vào trong bụng.
Hiểu rõ ánh mắt đang nhìn của cô, anh nhịn không được nở nụ cười.
Anh cầm một ly nước đưa cho cô, dẫn cô đi vào bên trong văn phòng y tế.
Lâm Gia Gia đi theo phía sau anh, không nghĩ tới Nguyễn hiệu trưởng đối với anh cũng không tệ lắm, cho anh một không gian tư nhân bên trong phòng y tế.
Trình Dư Chân ngồi vào ghế da sau bàn công tác, nhìn chằm chằm xem xét cô.
"Lâm Gia Gia, cho dù em chán ghét tôi, cũng không cần thiết biểu hiện ở trên mặt, được không? Như vậy làm cho tôi cảm thấy thực tổn thương."