⬅ Trước Tiếp ➡
Cắn cắn môi cánh hoa, trí nhớ của cô không khỏi lại nhớ tới năm năm trước.
Anh cùng cô kỳ thật cũng không có duyên phận gì chém không đứt, thuần túy chính là cô trúng tuyển, đón xe lên Đài Bắc để học Đại học, vừa mới gia nhập vào môi trường mới mẻ cô đã gặp học trưởng Trình Dư Chân này.
Không biết vì sao, hai người bọn họ càng đi càng gần, đối với sự chiếu cố đặc biệt của soái ca học trưởng, trái tim đơn thuần của một cô gái cũng dần dần trầm luân.
Sau lại là cô chủ động mở miệng, yêu cầu cùng anh kết giao, ngoài ý muốn của cô, anh lại không hề do dự, cười đáp ứng.
Sau đó, cô chìm đắm trong tình yêu ngọt ngào.
Bất đắc dĩ tình yêu có đôi khi chính là một loại biểu hiện giả dối, làm mờ cả hai mắt, nên cô đã quên Trình Dư Chân cũng không phải là một người đàn ông bình thường.
Vẻ bề ngoài của anh, điều kiện bối cảnh vô cùng xuất sắc, càng đừng nói đến cá tính hài hước khôi hài của anh, từ đứa bé ba tuổi đến cụ già tám mươi, đều bị anh thu hút.
Cho nên khoảng thời gian ấy cô thường xuyên nghe nhắc nhiều nhất chính là hai câu nói: Một đóa hoa tươi cắm ở trên bãi phân trâu, cóc mà đòi ăn thịt thiên nga.
Đúng! Lâm Gia Gia cô làm việc cũng không cầu tiến tới, cho nên phân không hể tô thành tường, cũng là một cái không thể cùng anh sớm tối bên nhau, ếch còn không bằng con cóc.
Lời đồn đãi vừa mới bắt đầu bay đầy trời, cô có thể làm như mọi người đều đang ghen tị cô, nhưng thời gian càng lâu, oanh oanh yến yến bên người anh ngược lại có tăng không giảm.
Cuối cùng, cô đã bắt kẻ thông dâm tại giường......
"Cái chén giấy đó có cừu oán với cậu sao?" Thường Tiểu Nhạc miệng nhồi đầy thức ăn, bưng một ly nước uống cùng một dĩa thịt heo nướng thơm ngào ngạt, ngồi xuống ở bên cạnh cô.
Cái chén bị cô xoắn vặn, vô cùng thê thảm.
"Không có." Nhưng người đàn ông cách cô mười bước phía trước cùng cô có cừu hận rất sâu.
Thường Tiểu Nhạc không ngừng nhấm nuốt, hai mắt cô nhìn theo ánh mắt của Gia Gia, phát hiện bạn tốt mình đang nhìn chằm chằm bóng dáng người nào đó, lập tức quay đầu quan sát sắc mặt của cô.
Ta thường cho rằng suy nghĩ định hình lời nói, nhưng nó cũng diễn ra theo chiều ngược lại. Hãy xem lời nói như một bộ công cụ - vốn từ hạn hẹp cũng giống như điêu khắc một bức tượng chỉ với một cái máy cưa, so với sử dụng một bộ nhiều dụng cụ khác nhau có thể khắc cả những nét rộng và mảnh. Càng có nhiều từ ngữ để sử dụng, bạn càng có thêm nhiều công cụ để mài dũa quan điểm của mình, đồng thời phân tích và xem xét quan điểm của người khác. đọc tiểu thuyết ngôn tình haha truyen cùng bạn củng cố khả năng giữ vững quan điểm và suy nghĩ hợp lý và sắc bén hơn.
"Vậy có lẽ người người đàn ông đứng phía trước có cừu oán với cậu."

⬅ Trước Tiếp ➡