Sau vài ngày giao hoan không quan tâm sáng đêm, Lâm Thành Dực không thể không kết thúc cuộc sống dâʍ ɭσạи này, đến công ty xử lý công việc.
Sau khi hắn đi làm, Lâm Tố Tố vô cùng rảnh rỗi.
Cuối tuần không phải đến trường, Lâm Tố Tố xem hết một tập phim ngôn tình liền quyết định đến tìm ca ca thân yêu của mình!
Nói là làm, cô bắt tay tự chuẩn bị bữa trưa rồi đến công ty hắn.
Đi đến trước cửa công ty Lâm Thành Dực, Lâm Tố Tố thoáng nhìn qua tòa nhà trước mặt.
Lâm Thành Dực ở tầng cao nhất. Cô khẽ mím môi, liền bước vào bên trong.
Cô rất ít khi đến công ty hắn, cho nên không ai biết Lâm Thành Dực có em gái.
Khi cô vừa bước vào đã hấp dẫn vô số ánh mắt mọi người xung quanh, kinh diễm có, tò mò có.
Lâm Tố Tố trực tiếp xem nhẹ nó, đi đến cửa thang máy chuẩn bị đi lên tìm Lâm Thành Dực.
“Xin chào tiểu thư, đây là thang máy chuyên dụng của chủ tịch công ty, người ngoài không thể đi nó.” Một người phụ nữ mặc sơ mi trắng tiến đến ngăn cản Lâm Tố Tố.
Lâm Tố Tố cười nói “Tôi đến tìm ca ca, hắn chính là chủ tịch của các cô.”
Người phụ nữ áo trắng nhìn Lâm Tố Tố, hoài nghi nói “Sao tôi không biết chủ tịch có em gái a. Cô gái nhỏ, muốn tìm lý do cũng nên tìm cái nào hợp lý chút.”
Lại là một nữ nhân muốn câu dẫn ông chủ, thật đúng là không biết xấu hổ.
Lâm Tố Tố nhìn biểu cảm trên mặt cô ta, hơi dừng lại, nói “Tôi thật sự là em gái chủ tịch.”
“Cô có bằng chứng gì không? Nếu không có mời cô rời khỏi đây.” Ánh mắt cô ta dần thay đổi, cực kỳ khó chịu.
Lâm Tố Tố nhìn ánh mắt khinh bỉ của cô ta, có chút tức giận.
Chỉ cần nghĩ một chút là biết, đây là một trong những người phụ nữ ái mộ Lâm Thành Dực đi?
“Tôi là em gái hắn còn cần chứng minh sao? Mau tránh ra!” Không biết vì sao, nghĩ đến người phụ nữ này thích Lâm Thành Dực, Lâm Tố Tố vô cùng không thoải mái.
Cô ta không nghĩ đến Lâm Tố Tố dám phản bác mình, sắc mặt trầm xuống “Nếu không có bằng chứng, không cần ở đây làm loạn? Cô đang muốn gây rối sao?”
Lâm Tố Tố không muốn tiếp tục nói chuyện, tay lấy điện thoại gọi điện cho Lâm Thành Dực.
Bên này, Lâm Thành Dực đang xem văn kiện, di động đặt trên bàn đột nhiên rung lên.
Hắn nhíu mày, lại nhìn đến cái tên hiển thị trên màn hình, ánh mắt lập tức mềm xuống, ấn nghe “Tố Tố, nhớ ca ca sao?”
Đầu dây bên kia, Lâm Tố Tố vô cùng ủy khuất “Ca ca…Em đang ở dưới lầu công ty anh, bị người ngăn lại. Cô ta không cho em lên tìm anh.”
Lâm Thành Dực nghe nói, mi nhíu lại, đáp “Chờ anh đi xuống.” Nói xong liền trực tiếp cúp máy đứng dậy đi ra ngoài.
Lâm Tố Tố tắt máy, nhìn cô ta “Được rồi, cô không phải muốn bằng chứng sao? Tôi đã gọi cho ca ca, cô cứ chờ xem.”
Trong lòng người phụ nữ áo trắng hoảng sợ, lẽ nào cô gái này thực sự là em gái chủ tịch? Cô ta sững sờ, vẻ mặt lo lắng.
Ngay khi Lâm Tố Tố đang mặt đối mặt với cô ta, cửa thang máy mở ra, Lâm Thành Dực từ bên trong bước ra ngoài.
“Tố Tố.” Ánh mắt Lâm Thành Dực trở nên mềm mại ngay khi nhìn thấy Lâm Tố Tố, bước nhanh lại gần.
“Ca ca.” Lâm Tố Tố nhìn hắn ủy khuất bĩu môi. Lâm Thành Dực nhìn người phụ nữ đang kinh ngạc đứng bên cạnh, giọng nói lạnh băng “Thu dọn đồ đạc, từ ngày mai cô không cần đến làm nữa.”
“Lâm tổng, tôi…” Cô ta cả kinh, vội vàng muốn cầu xin tha thứ. Nhưng Lâm Thành Dực trực tiếp kéo Lâm Tố Tố vào thang máy, căn bản chưa nhìn cô ta chút nào.
Bên trong thang máy, Lâm Tố Tố uất ức nói “Người ta thật vất vả mới đến thăm anh một lại, lại bị người chặn ở bên ngoài.”
Lâm Thành Dực ôm lấy cô trong lòng, nói “Ca ca đã đem người khai trừ, không cần ủy khuất.”
Lâm Tố Tố phồng má nhìn hắn, hừ một tiếng “Em mang cơm trưa cho anh.”
Lâm Thành Dực cầm lấy hộp cơm trong tay cô, đặt xuống một góc thang máy, nhanh chóng nâng má cô hôn xuống. Đầu lưỡi hắn tách mở cánh môi cô, tìm được cái lưỡi thơm mềm bắt đầu dây dưa, làm loạn bên trong khoang miệng cô.
Lâm Tố Tố bị hôn đến thần trí không rõ, không tự chủ phối hợp nụ hôn của hắn.
Một tay Lâm Thành Dực cách lớp áo mỏng bắt đầu vuốt ve đóa anh đào trước ngực cô, tay khác chạy khắp trên người cô, đụng đến cặp mông căng đầy liền dừng lại bóp nhẹ một cái.
“Ưm…” Kết thúc nụ hôn sâu, Lâm Tố Tố thở gấp.
Lâm Thành Dực buông tha cái miệng nhỏ, cúi đầu ở trước cổ cô gặm cắn.
Lâm Tố Tố lo lắng nói “Ca ca…Đây là thang máy.”
“Không sao, sẽ không có ai nhìn thấy.” Lâm Thành Dực mơ hồ đáp, nói xong liền từ cổ trượt xuống, cắn một ngụm lên khỏa anh đào.
“Ưm…” Lâm Tố Tố nén giọng phát ra âm thanh nhẹ, kí©ɧ ŧɧí©ɧ du͙© vọиɠ Lâm Thành Dực.
Hắn cách lớp áo điên cuồng liếʍ ɭáρ tiểu anh đào, rất nhanh cảm thấy ngực cô dựng đứng.
Hắn cười nhẹ một tiếng, bàn tay đang vuốt ve cái mông đột nhiên vỗ một cái.
“A…” Lâm Tố Tố bị dọa sợ hô lên, kinh ngạc nhìn Lâm Thành Dực. Tuy rằng bị đánh mông có chút xấu hổ nhưng lại bao hàm 1 tia du͙© vọиɠ không hiểu được dấy lên
Lâm Thành Dực vén áo cô lên, bra cũng cởi nốt, lại lần nữa vùi đầu giữa hai ngực.
Lâm Tố Tố phát ra âm thanh rêи ɾỉ khó nhịn, ở trong không gian kín lại không có cảm giác an toàn, cô tựa hồ cảm thấy càng thêm hưng phấn.
Lâm Thành Dực dần di chuyển tay lên phía trước nơi tư mật của cô. Hôm nay cô mặc một chiếc váy ngắn, vô cùng thuận lợi giúp hắn tiến vào. Lâm Thành Dực vươn tay đùa bỡn hoa hạch của cô, thi thoảng lại dùng sức nắn nhẹ.
Cả người Lâm Tố Tố mềm nhũn, hoàn toàn dựa vào người hắn.
Động tác khuấy động bên trong huyệt nhỏ càng lúc càng nhanh, qυầи ɭóŧ Lâm Tố Tố ướt đẫm, hắn vén nó sang một bên, giương một ngón tay cắm vào.
“Ưm a…” Lâm Tố Tố rêи ɾỉ một tiếng, hai tay ôm lấy cổ hắn, cả người dán lên Lâm Thành Dực.
Hắn ôm lấy cô, tay đỡ lấy cái mông nhỏ, đẩy cô tựa lưng lên trên mặt thang máy.
Lâm Tố Tố vô thức nhìn thấy dưới hạ thể Lâm Thành Dực đã dựng lên cái lều nhỏ, vươn tay cách lớp tây trang nắm lấy nó.
“Ưm” Côn ŧᏂịŧ đột nhiên bị nắm khiến Lâm Thành Dực nhịn không được phát ra tiếng rêи ɾỉ thoải mái, lại gia nhập thêm một ngón tay tiến vào trong tiểu huyệt Lâm Tố Tố, trừu sáp nhanh hơn.