⬅ Trước Tiếp ➡

tội Thẩm Mộng Ngữ.
Cô ta lúc này trông chẳng khác gì một đóa lê trắng bị bão quật qua, sắc mặt trắng bệch, môi run rẩy, khóe mắt hoe đỏ tủi thân.
Chắc chắn Thẩm Mộng Ngữ sẽ nói rằng “Em làm vậy chỉ vì quá yêu anh, sợ mình không xứng với anh nên mới phải bất đắc dĩ làm giả giấy tờ...” Nếu đồ đầu heo Tư Hàn Triệt vẫn còn tin mấy lời bi kịch lặp đi lặp lại đó thì đúng là ngu hết thuốc chữa Thẩm Mộng Ngữ không hiểu tại sao hôm nay mình lại xui xẻo đến mức này.
Mọi chuyện cứ như đồng loạt kéo đến đánh úp cô ta Cô ta chỉ còn cách giả vờ đáng thương, níu tay áo Tư Hàn Triệt khóc lóc nức nở.
“Hu hu, Hàn Triệt, em sai rồi...
Anh quá ưu tú, em sợ người ta nói em không xứng với anh nên mới để dì đi nhờ người làm mấy thứ giấy tờ đó.
Em làm vậy cũng chỉ vì quá yêu anh thôi mà ” Nhan Tranh bất ngờ phì cười.
Dì của Thẩm Mộng Ngữ có nằm mơ cũng không ngờ, bản thân không chỉ bị cắm sừng, mà còn bị cô ta lôi ra làm cái cớ che giấu tội lỗi Yêu cậu đến mức thuê người cầm dao đâm cậu, lại giả vờ làm ân nhân cứu mạng...
Tình yêu kiểu đó, cậu có dám nhận không?
Trong lòng Thẩm Mộng Ngữ lúc này bừng bừng lửa giận.
Cô ta đã diễn thê thảm, chân thật đến thế rồi, vậy mà con nhỏ câm chết tiệt kia lại dám phá đám?
Một cơn ớn lạnh bất chợt bò dọc sống lưng Tư Hàn Triệt.
Anh ta gần như theo bản năng đẩy mạnh Thẩm Mộng Ngữ ra Hai năm trước, ở bệnh viện từng xảy ra một vụ gây rối.
Hôm đó tan làm, anh ta vừa ra bãi đỗ xe thì bị một nhóm người nhà bệnh nhân chặn lại.
Có người kích động rút dao lao về phía anh ta, Thẩm Mộng Ngữ khi đó cũng có mặt ở bãi xe, đã bất chấp tất cả lao tới chắn cho anh ta, bàn tay vì vậy mà để lại một vết sẹo dài hơn mười phân.
Tư Hàn Triệt luôn tin đó là một tai nạn bất ngờ.
Nhưng khi nghe nói chuyện đó rất có thể là do Thẩm Mộng Ngữ dàn dựng, bàn tay anh ta âm thầm siết chặt thành nắm đấm.
Chuyện này không cần anh cả tra, anh ta sẽ tự mình điều tra rõ Việc bị Nhan Tranh mắng là đầu heo, anh ta còn có thể nhịn.
Nhưng nếu điều tra ra là cô vu oan cho Thẩm Mộng Ngữ, thì dù thế nào anh ta cũng sẽ bắt anh cả phải ly hôn với người đàn bà độc ác đó Trước đây chỉ cần Thẩm Mộng Ngữ vừa khóc, Tư Hàn Triệt liền mềm lòng ngay.
Thế nhưng lần này, anh ta lại lạnh lùng buông một câu “Em cứ an tâm dưỡng bệnh trong bệnh viện cho tốt.” Rồi quay người rời khỏi phòng mà không ngoảnh lại.
Trên đường trở về, Tư lão phu nhân muốn hỏi Nhan Tranh vì sao mình có thể nghe được tiếng lòng của cô, hơn nữa cô lại còn biết rõ những bí mật của Thẩm Mộng Ngữ như vậy.
Nhưng bà chợt phát hiện, miệng mình giống như bị dán lại, không sao mở ra được Tuy không rõ là chuyện gì đang xảy ra, nhưng nếu lúc nãy không nhờ Tiểu Tranh kịp thời vạch trần bộ mặt thật của Thẩm Mộng Ngữ, Hàn Triệt mà nổi điên lên móc mắt Minh Yên thì nguy mất.
Vậy nên, Tiểu Tranh chính là quý nhân của nhà họ Chuyện này bà không thể nói với ai, nhất định phải bảo vệ Tiểu Tranh cho thật tốt.
Chiếc xe băng qua trang trại rộng chục ngàn mét vuông, cuối cùng dừng lại trước cổng chính của biệt phủ nhà họ


⬅ Trước Tiếp ➡