Chương 11
hiến tạng, cửa phòng bệnh bất ngờ mở ra.
Nhan Tranh bước vào, giật lấy cây bút trong tay cô ấy, rồi quay sang dùng tay ra hiệu với Tư Việt Đình ngồi xe lăn.
Khương Minh Yên ngơ ngác nhìn hai người, không hiểu nổi ký hiệu ấy nói gì.
Trong khi đó, Tư Hàn Triệt cười lạnh khinh miệt.
Con nhỏ câm quê mùa này cũng to gan thật, dám sai anh Việt Đình ra làm phiên dịch trước mặt bao nhiêu người?
Anh cả ngày thường còn chẳng buồn liếc cô một cái, cô không tự biết thân biết phận hay sao?
Người ta nói học càng cao thì càng khiêm tốn, riêng cô câm này chắc là học càng ít thì càng ảo tưởng về bản thân.
Tư Việt Đình cau mày, lạnh nhạt lên tiếng “Nhan Tranh nói cô không nên ký vào tờ giấy này, đừng vì một phút bốc đồng mà hủy hoại chính mình.” Tư Hàn Triệt “...” Nhan Tranh liếc mắt nhìn bạch liên hoa đang tỏ ra yếu ớt bất lực, rúc trong lòng Tư Hàn Triệt.
Thẩm Mộng Ngữ đúng là đồ giả mạo, mấy cái cúp và chứng nhận trong các cuộc thi nhiếp ảnh toàn là bỏ tiền ra thuê người làm cho Đường đường là chuyên gia thần kinh mà cũng bị một con nhỏ trà xanh xoay như chong chóng, cuối cùng còn bị người ta cạy đầu lấy não heo đem bán mười đồng cho quán lẩu, cũng đáng đời Tư Hàn Triệt vô thức đảo mắt nhìn quanh, mặt mày như thể vừa thấy quỷ.
Ai đang chửi anh ta vậy?
Hay là gần đây làm quá nhiều ca mổ nên bắt đầu bị ảo thính rồi?
Tư lão phu nhân là người từng trải, ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thản, nhưng trong lòng thì ngạc nhiên tột độ.
Bà bị kích động đến lú lẫn rồi sao?
Sao lại có cảm giác như có người thì thầm bên tai?
Phản ứng khác thường của hai người đều bị Tư Việt Đình thu hết vào mắt.
Xem ra lúc này chỉ có người nhà họ Tư là nghe được tiếng lòng của Nhan Tranh.
“Nếu Hàn Triệt nhất quyết muốn hủy hôn để cưới cô Thẩm, vậy thì con ủng hộ nó.” Sắc mặt Tư lão phu nhân lập tức sa sầm, bà gọi Tư Việt Đình về là để khuyên can, chứ có phải để nó hùa theo đâu?
Thẩm Mộng Ngữ đang mừng thầm, lại thấy Tư Việt Đình nghiêng đầu dặn dò Tần Chiêụ “Liên hệ hội trưởng Hiệp hội Nhiếp ảnh, báo với họ rằng nữ nhiếp ảnh gia tài năng đoạt vô số giải thưởng của giới nhiếp ảnh, cô Thẩm Mộng Ngữ hiện đang bị thương nặng nằm viện.
Tôi tin chẳng mấy chốc, những người có tiếng trong giới sẽ đến thăm.
Đây không chỉ là vinh dự của cô Thẩm, mà cũng là vinh dự của nhà họ Tư.” Tim Thẩm Mộng Ngữ run lên, vội giả bộ cảm động nói “Cảm ơn giám đốc đã quan tâm, chỉ là tôi không muốn để người khác thấy bộ dạng hiện giờ của mình.
Mỗi lần nghĩ đến ánh mắt thương hại của họ, tôi liền...” Sợ bị bóc phốt giữa chốn đông người vì trong giới nhiếp ảnh chẳng ai biết cô ta là ai, bị lật mặt tại chỗ thì mất mặt biết bao Nhan Tranh gật đầu, tỏ ra thấu hiểu, đúng lúc bị Tư Hàn Triệt nhìn thấy.
Lúc này anh ta mới hoàn hồn, thì ra người vừa chửi anh ta lại là đứa câm này?
Một bác sĩ y khoa như anh ta, vậy mà lại có một bà chị dâu trình độ chưa hết tiểu học, chuyện này mà lộ ra ngoài thì đúng là quá mất mặt Chỉ có điều, anh ta không ngờ Nhan Tranh nhìn ngoài thì ngoan ngoãn, sau lưng lại độc mồm độc miệng đến thế Không chỉ học thuật nói bụng để mắng anh ta, còn dám nói lời cay độc với