Tô Noãn gọi một cách không chắc chắn.
Mộ Sơ Tình mỉm cười,cúi người ngồi đối diện cô ta.
Tô Noãn kinh ngạc mỏ miệng, chỉ vào cô hồi lâu.
“Sao lại thay đổi nhiều như vậy, uổng công làm tớ thấp thỏm lo âu ba năm!”
Trong ba năm, không mất đi quan hệ giữa cô và Tô Noãn, không lâu sau, Tô Noãn giống như trước đây bắt đầu ríu rít nói không ngừng.
Đêm càng lúc càng tối.
Một chiếc màu đen xe tình cờ lướt qua cửa sổ nơi Mộ Sơ Tình đang ăn. Đường công của chiếc xe tuyệt đẹp mượt mà, vẻ ngoài điềm tĩnh và khí chất.
“Mau xem, Aston Martin phiên bản giới hạn toàn thế giới, quả nhiên rất cao cấp!”
Tô Noãn nắm lấy tay Mộ Sơ Tình, có chút kích động kêu lên.
Mộ Sơ Tình quay đầu, ánh mắt mang ý cười nhìn chiếc xe màu đen bên ngoài cửa sổ vừa mới dừng lại.
Aston Martin one77, cả thế giới chỉ có 77 chiếc, hạn ngạch trong nước chỉ có 5 chiếc, nước ngoài giá bán 1 triệu 250 bảng Anh, trong nước tới 40 triệu nhân dân tệ.
Không ngờ tới, có một chiếc ở Phụ Thành.
Xem ra, người trên xe người rất giàu có!
Nhưng mà, cửa xe chậm rãi mở ra, người bên trong xe dần xuất hiện, vẻ mặt của Tô Noãn dần khó coi như ăn phải ớt!
Có người vội vàng mở cửa xe, vòng ra phía sau xe, sau đó động tác nhanh nhẹn mở cửa xe, cư xử rất cung kính đợi trên xe người xuống.
Ngày sau đó, một người đàn ông dáng người cao lớn từ trên xe bước xuống, đèn đường trong bãi đỗ xe có thể dễ dàng cho các cô nhìn thấy mặt người đàn ông.
Khuôn mặt bóng loáng lộ ra góc cạnh sắc bén lạnh lùng, một đôi mắt đen sâu không đáy, lông mày rậm hình kiếm, mũi cao thẳng, đôi môi mỏng nhấp nhẹ, khóe miệng mang theo ý cười cao quý tao nhã, lạnh lùng như nhẹ nhàng.
Ánh mắt của Mộ Sơ Tình lóe lên, khóe miệng gợi lên một vòng cung như một nụ cười lạnh lại tựa như một nụ cười gượng gạo.
Sau khi người đàn ông xuống xe, cũng không đóng cửa ngay, mà đứng tại chỗ, vươn cánh tay thon dài vào trong xe, một đôi tay mềm yếu nắm lấy tay người đàn ông, kế tiếp, một cặp chân thon dài lần lượt tiếp đất.
Đó là một người phụ nữ nhỏ nhắn, mặc một chiếc váy mùa hè mới nhất của Chanel, cô ta thướt tha lả lướt, duyên dáng động lòng người, ngẩng đầu nhìn người đàn ông nở một nụ cười ngọt ngào.
Người đàn ông tự nhiên ôm lấy eo của người phụ nữ, cả hai bước vào cửa hàng.
“Mẹ nó! Làm mù đôi mắt vàng của chị đây rồi!”
Tô Noãn thấp mắng một tiếng.
Bàn tay đang cầm đôi đũa của Mộ Sơ Tình hơi siết chặt, cô cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm vào đĩa ăn trước mặt, thấy không rõ vẻ mặt.
“Anh Thịnh, cô Thường, mời đi bên này!”
Thiệp mời?
Một người phục vụ cung kính đến chỉ đường cho họ, một đôi cao quý theo tiếng nhạc du dương đến gần.
Hơi thở quen thuộc lướt qua cô, ánh mắt Mộ Sơ Tình lóe lên, anh khẽ quay đầu về phía cửa sổ.
Vì tránh chạm mặt những người không nên động vào, cơ thể cô cũng khẽ nhúc nhích.
Tuy nhiên, khuỷu tay của anh lại không cẩn thận đụng vào ly rượu bên cạnh, Mộ Sơ Tình nhanh chóng đỡ lấy, nhưng vẫn dính một ít lên áo anh.
Động tác có chút lớn, làm Tô Noãn đối diện kinh ngạc.
Tô Noãn vươn tay nắm chặt tay Mộ Sơ Tình, trên mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
“Sơ Tình, cậu không sao chứ?”
Mộ Sơ Tình lắc đầu, khó khăn nở nụ cười.
“Không sao, tớ đi toilet!”
“Tớ đi với cậu!”
“Không cần đâu!”
Mộ Sơ Tình vươn tay ấn tay Tô Noãn xuống, lúc cầm túi đứng lên thì hoa mắt, nhưng nhìn thấy ở góc trước mặt, chính là vẻ mặt kinh ngạc của Thường Sở nhìn Mộ Sơ Tình.
Mộ Sơ Tình cau mày, trong lòng chán ghét vô cảm.
Cô thu hồi tầm mắt, nhìn lướt qua đầu người đàn ông quay lưng về phía cô, xoay người đi về phía nhà vệ sinh.
Mộ Sơ Tình đứng bên bồn rửa tay, dùng khăn tay ướt lau vết rượu trên quần áo.
Vừa về nước liền nhìn thấy người mà mình không muốn gặp nhất, đoạn nghiệt duyên này thật đúng là kiên cố.
“Sơ Tình? Mấy năm nay cô đi đâu?”
Giọng nói có chút nghi hoặc, đó là nồng đậm trào phúng.
Mộ Sơ Tình dừng tay, cau mày, cô ngẩng đầu, nhìn người phụ nữ đằng sau qua gương.
Dáng người mảnh mai, khuôn mặt thanh tú, trong sáng.
Mộ Sơ Tình nheo mắt, cúi đầu tiếp tục lau vết rượu trên người.
Thường Sở cười nhạo cười nhạo sau lưng cô, chậm rãi đi đến bồn rửa tay bên canh Mộ Sơ Tình.
“Sơ Tình, chẳng lẽ cô không có gì muốn nói với tôi sao?”
Mộ Sơ Tình giặt sạch khăn tay, dùng sức vắt nó.
“Xin lỗi, tôi không biết làm sao nói chuyện với súc sinh!”
Mộ Sơ Tình bốc hỏa khi nói chuyện, rõ ràng ngay từ đầu không định tính toán với người phụ nữ đê tiện diễn kịch này nữa.
Sắc mặc của Thường Sở trở nên lạnh lùng, nhưng chỉ trong nháy mắt, cô ta cúi đầu lấy trong túi ra một thứ đưa cho Mộ Sơ Tình.
Mộ Sơ Tình chớp mắt, đôi mắt trong veo đột nhiên co rụt lại.