⬅ Trước Tiếp ➡
Editor: Nhii
Beta: Dĩm
Mạc Nhan tính cách cởi mở, nhưng nhút nhát, còn chưa cùng cô đi đến bước cuối cùng, Mạc Nhan sao có thể mạnh dạn đề nghị trực tiếp đến công ty.
Bạn biết đấy, đây là công ty của Bạch Kiêu.
Nghĩ đến đây, dòng suy nghĩ của Cố Kính Chi dừng lại, anh nghĩ rằng mình đã biết chuyện gì đang xảy ra.
Trong phòng nghỉ, Mạc Nhan ôm đầu Bạch Kiêu đang nằm trên ngực cô không ngừng mυ"ŧ sữa, duỗi ngón tay nắm lấy mái tóc ngắn của Bạch Kiêu, cố gắng kéo anh ra khỏi người cô. "Đừng làm thế, thôi đi. Nhấp rồi dừng lại, Cố Kính Chi sắp đến. "
“Để cậu ta xem không phải tốt hơn sao.” Bạch Kiêu cắn đầu ngực nói, đầu lưỡi không ngừng xoay tròn trên đầu ngực cô, làm cho cô nhẹ giọng kêu.
Bạch Kiêu hỏi cô: "Cố Kính Chi có làm chuyện này chưa? Cậu ta đã bao giờ xoa bóp ngực em như anh chưa? Hay tiểu huyệt cũng bị cậu ta cắm vào?" Vừa nói, Bạch Kiêu vừa kéo chân Mạc Nhan .
Anh không tin rằng nhìn bộ ngực của Mạc Nhan, Cố Kính Chi có thể nhịn được.
Mạc Nhan chỉ khẽ nức nở nói: "Không phải, anh ấy không có cắm vào tiểu nguyệt của em."
Trong khi cô đang nói, đùi của cô đã bị Bạch Kiêu mở ra, bí mật mà cô cố gắng che giấu cũng bị lộ ra trong mắt anh.
Cô thấy anh trực tiếp xé một mảnh chiếc tất của cô khỏi đùi, kéo một bên qυầи ɭóŧ của cô ra, mở ra hai mép thịt đang khép chặt, một chất dịch đặc sệt trong cơ thể chảy ra từ lỗ nhỏ bên trong, không khí đều nhiễm một phần tìиɧ ɖu͙©.
"Nói đi, em ướt từ khi nào? Có phải từ lâu đã muốn côn ŧᏂịŧ của anh."
Mạc Nhan xấu hổ lắc đầu nói: "Em không biết, tự nhiên nó bị ướt. Đã mấy ngày rồi, em cũng không biết chuyện gì đang xảy ra."
Bạch Kiêu còn tưởng rằng cô bị anh liếʍ đến ướt, không ngờ là nhìn côn ŧᏂịŧ lớn của anh đến ướt, trong phòng làm việc chỉ có hai người bọn họ, cho nên Mạc Nhan tham lam mà muốn côn ŧᏂịŧ của anh.
Suy nghĩ này khiến Bạch Kiêu cảm thấy vui vẻ trong lòng.
Ngay khi anh định cởi thắt lưng, để Mạc Nhan nhìn kỹ cái của mình thì Cố Kính Chi đã tới.
Nghe thấy bên ngoài có động tĩnh, Mạc Nhan sợ hãi lấy cái chăn trên giường đắp lại.
Bạch Kiêu cười vỗ cái mông của cô. "Em thật sự sợ bị bắt gian thế này sao?"
Nếu người đến là Kỳ Ngọc, lương tâm anh có thể cắn rứt, nhưng người tới là Cố Kính Chi, cùng nhau lớn lên, ai xa lạ ai.
Bạch Kiêu chậm rãi mặc quần áo vào, đi ra khỏi phòng khách mở cửa cho Cố Kính Chi.
Mạc Nhan bên trong cái chăn tim đập lên như trống, đột nhiên cô phản ứng lại, vội vàng thu dọn quần áo.
Chỉ là quần áo của cô vẫn rất gọn gàng, chỉnh tề, cài cúc áo trên người, tất cả cúc áo đều rơi ra, chiếc tất lụa một mảnh đã bị Bạch Kiêu xé rách. Chiếc váy ngắn bó sát mông cũng không thể che được hình ảnh này, lại bị kéo xuống.
Sau khi nhận ra tình hình, Mạc Nhan bịt mắt lại, chỉ có thể cầu nguyện Bạch Kiêu và Cố Kính Chi đang ở bên ngoài và đừng đi vào.
Thật tiếc khi mọi thứ lại phản tác dụng, Cố Kính Chi đi vào nhìn cô, không phải Bạch Kiêu.
Nhưng hình ảnh bắt mắt làm cho Cố Kính Chi cả người sững sờ, nhìn thấy quần áo xộc xệch quanh phòng, dưới chăn, Cố Kính Chi liếc mắt nói: "Mạc Nhan ngủ rồi sao?"
Bên trong cái chăn, Mạc Nhan lập tức thả lỏng ra, nhắm mắt lại.
Bạch Kiêu cũng sửng sốt, thoải mái nói: "Đúng vậy, cô ấy mệt quá."
Cố Kính Chi quay đầu lại, cười nói: "Cậu có biết tôi định làm gì với Mạc Nhan không? Mạc Nhan được tiêm prolactin. Tôi đến để hút sữa ra cho cô ấy. Có vẻ như cậu đã hút sữa cho cô ấy rồi. Thế nào? Sữa của vợ bạn có vị như thế nào? "
Nghe thấy Cố Kính Chi không né tránh chủ đề này, Bạch Kiêu nghiêm túc nói: "Cậu định làm gì?"
“Sao cậu lại không biết tôi đang làm gì?” Cố Kính Chi Chi trực tiếp mở cái chăn ra, lộ ra thân dưới lộn xộn của Mạc Nhan.
Chiếc tất một mảnh màu đen bị xé toạc, lộ ra phần thịt trắng nõn bên trong.
Mạc Nhan vẫn không nhúc nhích.
Cố Kính Chi cúi xuống ngậm lấy một ngón chân của Mạc Nhan, chiếc tất trên chân của Mạc Nhan vẫn chưa bị hỏng, nước miếng của Cố Kính Chi đều dính trên đó.
⬅ Trước Tiếp ➡