Editor: Dĩm
“Mạc Nhan, khụ, rót cho anh ly nước.” Bạch Kiêu nói trong phòng làm việc.
Vị trí trợ lý, Mạc Nhan có chút sững sờ, nghe được tiếng nói liền tỉnh táo lại, đi lấy nước cho Bạch Kiêu.
Cô hôm nay mặc một bộ trang phục công sở bó sát, ngực và mông tạo nên hình chữ S hoàn mỹ, cả người tràn đầy mê người và quyến rũ.
Trong phòng làm việc chỉ có hai người, Bạch Kiêu quét qua bờ mông thẳng tắp của Mạc Nhan thì cô xoay người lại, không biết có phải là ảo giác không, luôn cảm thấy hôm nay mông của cô so với trước đây hơi chặt chẽ, nhỏ hơn.
Trong phòng làm việc im lặng, chỉ có thể nghe thấy tiếng giày cao gót của Mạc Nhan.
Bạch Kiêu cúi đầu xuống, tập trung chú ý vào hồ sơ, dù sao Mạc Nhan và Kỳ Ngọc cũng đã kết hôn rồi, anh cũng không có cơ hội, nhìn xa hơn, chỉ là không muốn mà thôi.
Mạc Nhan là trợ lý sinh hoạt của Bạch Kiêu. Cô thường chịu trách nhiệm về bữa ăn ba bữa một ngày. Đôi khi cô tự nấu bữa ăn và mang chúng đến. Đôi khi cô gọi Bạch Kiêu gọi thức ăn ngoài. Cô cũng biết rằng Bạch Kiêu thường không quan tâm về việc ăn uống khi cô nghỉ phép.
Nhưng bây giờ, cô không muốn ở bên Bạch Kiêu nữa, một mặt muốn rời đi, mặt khác lại lo lắng cho bụng của dạ dày của anh, cô thật sự không biết mình có nên rời đi không hoặc ở lại.
Đột nhiên, Mạc Nhan hai mắt sáng lên, bưng nước cho Bạch Kiêu: "Bạch Kiêu, hay là để em giới thiệu cho anh một người bạn gái."
Nếu bao tử của Bạch Kiêu được tiếp quản, cô có thể rời đi mà không cần lo lắng.
"A, sao lại đột ngột như vậy? Anh cũng thay đổi rồi, nhiễm phải chuyện phụ nữ đã có gia đình mà giới thiệu bừa bãi cho anh?" Bạch Kiêu sặc nước.
"Hơn nữa em có bạn sao? Đừng giới thiệu loạn cho anh."
Mạc Nhan im lặng, cô cùng Kỳ Ngọc và Bạch Kiêu lớn lên cùng nhau trong cùng một khu nhà, bên trong khu nhà là sự suy giảm âm dương điển hình, cha mẹ sinh ra một loạt con trai, chỉ có cô là con gái.
Con gái từ nhỏ đã quan tâm đến những thứ khác với con trai, vì vậy Mạc Nhan khi còn nhỏ rất cô đơn, lớn lên cũng không có bạn thân nào.
Câu hỏi của Bạch Kiêu khiến cô sửng sốt ngay lập tức, nhưng cô nhanh chóng nhíu mày nói với anh.
"Chỉ cần anh có hứng thú, đầy bác gái trung niên đang xếp hàng chờ anh kìa? Có bạn gái, lo cơm nước hàng ngày cho anh, em có thể yên tâm rời đi. "
“Em muốn rời đi? Tại sao?” Bạch Kiêu bối rối hỏi, anh không sai Mạc Nhan làm gì, cứ như vậy bỏ đi sao?
"Không, là chuyện cá nhân của em..." Mạc Nhan khó khăn nói.
Gần đây, sau khi cô ngửi thấy hơi thở của Bạch Kiêu, chân cô trở nên mềm nhũn và ẩm ướt, điều này khiến cô cảm thấy xấu hổ, nghĩ rằng có thể sẽ ổn thỏa nếu rời khỏi anh.
Nhưng vấn đề này làm sao có thể nói, Mạc Nhan chỉ có thể tính toán trước.
Bạch Kiêu trong lòng cảm thấy thất vọng, nói: "Trường hợp này, anh tôn trọng quyết định của em ."
"Nhưng anh sẽ làm phiền em một thời gian, đến khi tìm một trợ lý sinh hoạt mới."
“Tại sao không tìm bạn gái một lần rồi mãi mãi?” Mạc Nhan khó hiểu.
"Bởi vì anh không thích có người lạ xen vào cuộc sống của mình." Bạch Kiêu nói.
"Chưa từng nghe qua sao? Hầu hết những người xuất chúng đều độc thân. Người duy nhất trong nhà của chúng ta là Kỳ Ngọc đã kết hôn vội vàng, những người còn lại vẫn còn độc thân."
“Vì hai người, mỗi lần về nhà đều bị lão tử càm ràm.” Bạch Kiêu xoa trán nói, lông mày hơi rối khiến Mạc Nhan cảm thấy có chút xót xa.
Giọng điệu của cô trong tiềm thức trở nên dịu đi.
"Em chỉ đang đề cập đến chuyện này. Đừng để tâm. Kết hôn hay độc thân, anh nên làm chủ."
"ưʍ..." Mạc Nhan gắt gao ôm lấy l*иg ngực, tiểu tâm rộn rạo ngồi xổm xuống.
Bạch Kiêu kinh ngạc: "Em sao vậy?"
“Đau quá, đau, ngực cũng đau.” Mạc Nhan vừa khóc vừa nói, lúc này ngực như bị kim đâm, rất đau.
Cô dùng hai tay ấn chặt bộ ngực của mình, bộ ngực căng tròn và đầy đặn bị ép ra thành một đường vòng cung quyến rũ, nhìn thấy Mạc Nhan đang xoa nắn bộ ngực của cô ở trước mặt anh, Bạch Kiêu cổ họng cuộn trào, nói: "Em đừng ở đây, đi đi đến phòng chờ của anh... "
Bạch Kiêu ôm Mạc Nhan đi vào, rất có ý chí đem tay nắm cửa khóa trái.
Phòng khách của anh cách âm tốt, anh tựa vào cửa không nghe thấy âm thanh bên trong.
Ở trong nhà, Mạc Nhan đã xé toạc chiếc áo sơ mi trắng, lộ ra chiếc áσ ɭóŧ ren màu đen bên trong, từ trong áσ ɭóŧ lấy ra một cặρ √υ" to của mình nhào vào thật mạnh, nhưng vẫn không nhịn được cơn đau ập đến.
Đúng lúc này, Cố Kính Chi gửi một tin nhắn cho cô.
[Cố vô nại: ——Em đang ở đâu, anh sẽ xoa bóp ngực cho em.]
Mạc Nhan con mắt lập tức đỏ lên. "Cố Kính Chi, tên khốn kiếp."
Mắng thì mắng, nhưng cô vẫn cho anh biết cô đang ở đâu.
Nằm ở trên giường Bạch Kiêu đang tạm thời nghỉ ngơi, Mạc Nhan dụi dụi ngực vào ga trải giường, cố gắng giảm bớt cơn đau trên bầu ngực, đột nhiên cô nhìn thấy một ngọn đèn cột trên đầu giường, lấy cái đồ vật lạnh lẽo kia mà chọc vào đầṳ ѵú mình.
"Hức, đau quá, khó chịu quá ..." Mạc Nhan lăn lộn trên giường, khăn trải giường vừa mới thay đã bị cô làm cho lộn xộn.