“Được.”
Bùi Vân Khinh nghiêng mắt dừng ở cái chén trong tay Đường Mặc Trầm.
Lúc cô đến trong chén anh là chén đầy, cô ăn xong một chén thì trong chén hắn còn nửa chén cháo.
Còn nói cô lề mề, vậy cách ăn của anh ta còn chậm chạp đến đâu?!
“Thiếu gia!” Quản gia đưa chén của Bùi Vân Khinh của giúp việc “Ngài cũng thêm một chén?”
Bùi Vân Khinh không nhìn ra manh mối, quản gia cũng tinh mắt nhìn ra vài phần.
Gần một năm nay thời gian dùng bữa sáng của thiếu gia chưa bao giờ vượt quá 10 phút, hôm nay anhđã ăn hết 15 phút.
anh thân là bộ trưởng, thời gian trân quý đến mức nào không cần hỏi cũng biết, vì Bùi Vân Khinh ở đây anh mới kéo dài thời gian.
“không cần.” Đường Mặc Trầm buông chén “Phía La gia để tôi nói cho.”
La gia là nhà mẹ đẻ của Bùi Vân Khinh.
Lúc trước, La Yên gả cho cha Bùi, La gia không đồng ý.
Cái này cũng khó trách, La gia có một công ty dược phẩm ở Long Thành không phải là giàu có đứng đầu nhưng cũng được cho là giàu sang, Bùi Phàm là cha của Bùi Vân Khinh, là lính nghèo ở một thị trấn nhỏ.
Hôn sự như vậy thật sự không môn đăng hộ đối, La gia đương nhiên không đồng ý.
Bất đắc dĩ người trong nhà phản đối, La Yên tính tình cương liệt cùng Bùi Phàm vụng trộm đi lĩnh chứng gạo nấu thành cơm, La gia cũng chỉ đành coi như không có đứa con gái này.
Bùi Vân Khinh trước kia cũng không biết chuyện, sau này ở cùng Đường Mặc Trầm cô mới biết mẹ cô là tiểu thư khuê các.
Nhưng từ trước đến giờ không qua lại với La gia, Bùi Vân Khinh không quan tâm cũng không muốn đến sự giàu sang đó, vì thế cũng không có ý định nhận người thân.
Sau này bị Đường Mặc Trầm đuổi ra Đường gia, cứng rắn đuổi về La gia, Bùi Vân Khinh mới bất đắc dĩ ăn nhờ ở đậu.
“Được.”
Bùi Vân Khinh rất ngoan.
Thời gian này, Đường Mặc Trầm từ trên ghế đứng lên.
“Em đưa anh.”
Bùi Vân Khinh thẳng người lấn tới, bàn tay Đường Mặc Trầm liền rơi xuống bờ vai cô.