⬅ Trước Tiếp ➡
Đêm qua, Đường Mặc Trầm gọi điện, hạ lệnh mình phải chuẩn bị để đưa tiểu thư vào trường quân đội. Còn dặn dò phải làm thật tốt, anh ta gọi vô số điện thoại, cuối cùng cũng làm xong thủ tục, bây giờ lại không cần nữa rồi?
Thiếu gia! Chu quản gia đi tới, Bữa sáng đã chuẩn bị xong.
hiện giờ Đường Mặc Trầm đã làm thượng tướng, còn là bộ trưởng, nhưng mà ở nhà, quản gia vẫn như thói quen gọi anh là thiếu gia.
Đường Mặc Trầm gật gật đầu, đi về phía nhà ăn, thản nhiên hạ lệnh.
Đợi lát nữa, chuẩn bị tài xế đưa cô ấy đi học.
Bác Chu nghiêng mắt, liếc mắt nhìn thư ký Ôn, Ôn thư ký cũng đang nhìn lại.
Hai bên trao đổi ánh mắt, quản gia Chu bình tĩnh đáp lại.
Dạ!
Đường Mặc Trầm đi vào nhà ăn, ngồi vào ghế chủ vị, ánh mắt rất tự nhiên xẹt qua bộ đồ ăn phía bên phải mình. anh dựa người vào ghế bên phải.
Đường Cung xây vài năm trước, là Đường gia xây mới.
Cha Đường nay đã lớn tuổi, đi lên cao lâu không tiện, hiện tại đang sống ở tứ hợp viện trong nhà cũ nhà họ Đường.
Phòng ở ở đây, ngoài quản gia, nữ giúp việc, tài xế ở ngoài, chỉ có một mình anh.
Từ lúc đón Bùi Vân Khinh vào Đường cung, chỗ ngồi này dành riêng cho cô đến tận khi mình đuổi cô đi.
Nghe được tiếng đi thanh nhã trên cầu thang, Đường Mặc Trầm thu hồi tầm mắt.
Nhìn quản gia và Ôn thư ký, Bùi Vân Khinh lập tức vui vẻ cùng hai người chào hỏi.
Ôn thư ký, bác Chu, buổi sáng tốt lành!
Lúc trước cô ở Đường gia, hai người nay râdt quan tâm đến mình. Mười năm không gặp, lúc gặp lại tự nhiên khó tránh khỏi vui sướng.
Tiểu thư, buổi sáng tốt lành!
Bác Chu và Ôn thư ký cùng lên tiếng đáp lại, trên mặt đều không có biểu cảm nhưng trong lòng lại là một trận thổn thức.
Đêm qua muốn sống muốn chết, thậm chí còn bắn Đường Mặc Trầm, lúc này vẫn có thể cười được?!
cô gái này... Tâm tư ghê gớm thật!
Bắt đầu một ngày mới thật tốt, là bắt đầu từ nụ cười của cô – Đường Mặc Trầm
⬅ Trước Tiếp ➡